Khi Khổng Giản nhìn thấy Ninh Yên, cô bé vừa từ chối một chàng trai định xin Wechat.
Điều này khiến nàng nhận ra vẻ đẹp của Ninh Yên còn hơn cả những gì nàng tưởng tượng.
Hôm nay cô bé mặc một chiếc váy liền trắng, điểm những họa tiết màu pastel ngẫu hứng. Váy dài đến gối, tôn lên đôi chân trắng nuột và thẳng tắp càng thêm quyến rũ.
Ninh Yên cũng nhìn thấy nàng, khuôn mặt lạnh lùng lúc từ chối người khác lập tức tan biến, nở nụ cười rực rỡ như đóa hoa đang khoe sắc.
Cô thực hiện động tác nắm tay rất tự nhiên, đến mức Khổng Giản thường bị Tập Vân Vân kéo tay như thế, cũng không từ chối.
"Đàn chị, chúng ta đi ăn sáng ở nhà ăn nào vậy?"
Khổng Giản thật thà: "Chị không ăn sáng, em quen ăn món Á hay món Âu?"
Ninh Yên dừng bước, nụ cười trên mặt thoáng tắt.
"Đàn chị không ăn sáng?"
Ánh mắt đó khiến Khổng Giản vô thức cảm thấy bối rối như vừa phạm lỗi.
Nàng nhanh chóng trấn tĩnh: "Ừm, cơ thể quen rồi, chị cũng lâu không ăn rồi."
Ninh Yên mỉm cười, nhưng trong ánh mắt đen tuyền chẳng có chút sáng: "Vậy hồi cấp ba, đàn chị cũng không ăn sáng à?"
"Hả?"
Thời gian của câu hỏi này quá xa, Khổng Giản đơ người vài giây rồi gật đầu: "Ừm."
"Vậy thì có vẻ anh Trần Nhạn không biết đàn chị không ăn sáng nhỉ? Nếu không những ngày quan trọng như năm cuối cấp, lẽ ra anh ấy phải kéo đàn chị đi ăn chứ."
Trần Nhạn?
Khổng Giản vô thức trả lời: "Sau đó cậu ta biết rồi, nếu không cậu ta vẫn tưởng chị vẫn đều đặn ăn bữa sáng của cậu ta đưa suốt hai năm."
Mặt Ninh Yên đột nhiên căng cứng, lạnh lùng hơn cả lúc từ chối chàng trai kia: "Anh Trần Nhạn đã mang đồ ăn sáng cho đàn chị suốt hai năm ư?"
Khổng Giản định nói tiếp, nhưng tỉnh táo lại, hỏi ngược: "Mấy chuyện này Trần Nhạn kể cho em nghe à?"
Cô bé cúi đầu, Khổng Giản không thấy rõ biểu cảm, nhưng giọng nói hơi cứng ngắt có vẻ không được vui.
"Vâng, anh Trần Nhạn rất tốt, chuyện gì xảy ra anh ấy đều kể cho em nghe. Ngay cả khi em điền nguyện vọng học đại học, anh ấy cũng thức mấy đêm để tìm trường tốt nhất cho em. Đàn chị có bạn trai tốt với người khác như vậy, thật hạnh phúc."
Trần Nhạn giúp Ninh Yên chọn trường?
Còn chọn đúng đại học A?
Nhớ lại hồi đó Trần Nhạn từng khuyên nàng chọn đại học B, ánh mắt Khổng Giản nhìn Ninh Yên trở nên phức tạp.
Rốt cuộc tên đó quá thích cô bé này, hay là không thích lắm?
"Đàn chị, anh Trần Nhạn có kể với đàn chị không? Năm nay trường anh ấy có nhiều nữ sinh lắm, hôm qua anh ấy hướng dẫn mấy em năm nhất, chỉ có một bạn nam, còn lại toàn là nữ không đấy."
"Anh ấy còn cho em xem ảnh nữa, mấy cô gái đó, người này đẹp hơn người kia. Anh Trần Nhạn tốt quá, không giống mấy nam sinh khác chỉ đưa về tới cửa rồi đi, mà còn tận tình xách đồ lên tận phòng ký túc xá nữa."
Trần Nhạn với thân hình mảnh khảnh đó, lại có ngày "nam tính" đến vậy sao?
Anh Trần Nhạn trong lời kể của Ninh Yên, dường như không phải người mà nàng biết.
Hay đây chính là kiểu "yêu nhau quá hóa mù"?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!