Chương 4: (Vô Đề)

Bữa tối đầu tiên với Ninh Yên diễn ra suôn sẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của Khổng Giản.

Thậm chí có thể nói là hoàn toàn khác biệt.

Buổi chiều giúp "công chúa" trong ký túc xá trải ga, dọn giường, gấp quần áo để lại cho nàng ấn tượng khá mạnh. Trước khi bắt đầu bữa ăn, Khổng Giản vẫn bán tính bán nghi liệu mình có phải tiếp tục chăm sóc "tiểu công chúa" như chiều nay không, chẳng hạn hỏi từng món một khi chín rồi mới được gắp.

Nhưng trong bữa ăn, người làm việc đó lại không phải là nàng.

Ninh Yên không những không thấy phiền vì điều này, ngược lại còn khiến Khổng Giản có cảm giác:

-- Cô dường như rất thích được chăm sóc người khác như vậy khi ăn uống.

Lúc đầu, Khổng Giản còn cố gắng gắp đồ cho cô bé, nhưng dần dần, nàng vô tình quen với việc Ninh Yên liên tục gắp thịt chín vừa tới bỏ vào bát mình.

Ninh Yên lại đi lấy hai lon nước dừa, mở một lon rồi đưa cho Khổng Giản, vừa đúng lúc nàng đang ăn miếng khoai tây cuối cùng.

Giọng nói nhẹ nhàng đầy vẻ chiều chuộng: "Đàn chị, chị còn muốn ăn gì không. Nếu muốn em đi lấy thêm."

Hơi nóng từ nồi lẩu bốc lên khiến giọng cô càng thêm dịu dàng. Khổng Giản lắc đầu, nuốt miếng cuối cùng: "Chị no rồi, còn em? Hình như em không ăn gì, no chưa đấy?"

Cô bé mỉm cười ngọt ngào: "Em nhìn no rồi."

"Hả? Chị hơi đau đầu vì no quá, em nói gì chị nghe không rõ."

Ninh Yên lắc đầu: "Không sao đâu đàn chị, chúng ta về nhé."

Đêm nay trăng thật đẹp.

Gió cũng thật dịu dàng.

Khổng Giản no đến mức đầu óc hơi choáng váng, đi hết một vòng sân vận động cùng Ninh Yên rồi mới chợt nhận ra: mình vừa đồng ý đi dạo để tiêu cơm cùng cô học muội này.

May mà Tập Vân Vân không biết, không thì tưởng tượng cũng biết cô bạn sẽ giận dỗi đến mức nào.

Bởi vì trước đây, Tập Vân Vân đã nhiều lần rủ Khổng Giản đi dạo sau bữa tối nhưng chưa lần nào được đồng ý.

"Đàn chị, đằng kia có người sắp hát kìa, đàn chị có muốn nghe không?"

Lời của Ninh Yên kéo nàng ra khỏi suy nghĩ, Khổng Giản nhìn theo hướng tay cô bé chỉ, một ban nhạc bốn người đang mang loa đến gần lưới đánh cầu.

Nhiều người cũng thấy và tụ tập lại.

-- Hẳn là fan của ban nhạc.

"Bây giờ cũng không có việc gì, đi nghe thử vậy."

Bị kéo đi một cách tự nhiên, Khổng Giản lại chợt nhận ra một điều: từ lúc vào sân, tay nàng và Ninh Yên đã nắm chặt lấy nhau chưa buông.

Khổng Giản bị Ninh Yên kéo đứng ở hàng đầu. Ban nhạc còn chuẩn bị cả đèn led mini, ánh sáng chiếu vừa đủ xuyên qua khuôn mặt hai người.

Nàng quay đầu nhìn Ninh Yên, cô bé đang chăm chú nhìn ban nhạc phía trước. Gương mặt vốn đã xinh đẹp, dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm mê hoặc.

Khổng Giản thầm thở dài: một cô gái xinh thế này, sao lại đi... đào góc tường người khác nhỉ?

Nếu nàng có chút tình cảm nào với Trần Nhạn, thì chắc chiều nay ở cổng trường, hai người diễn lại cảnh "trà xanh đấu với chính thất rồi."

Chứ không phải là một bộ phim tình cảm chị em ấm áp như thế này.

Nói cách khác, nhân duyên đúng là thứ khó lường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!