Năm thứ năm kết hôn với Ninh Yên, Khổng Giản quyết định tặng bản thân một món quà sinh nhật đặc biệt.
-- Nàng định nhận nuôi một đứa trẻ.
Chuyện này vẫn chưa nói với Ninh Yên, theo tính cách ghen tuông đến mức có thể ghen với hai con thú bốn chân trong nhà của cô nhóc kia, khả năng có thêm một sinh vật trong nhà là con số không.
Tập Vân Vân chống cái bụng năm tháng tìm nàng, nghe nàng nói xong ý định, vô cùng tán thành.
"Biết trước vậy lúc đó mình cũng đi nhận nuôi một đứa rồi, mang thai thật quá khó chịu, sao cậu không sớm nói với mình!"
Khổng Giản: ??? Cái này cũng trách mình?
Cô ấy lấy một múi quýt Khổng Giản tỉ mỉ bóc vỏ cho mình, nếm thử, bị chua đến mức cả khuôn mặt nhăn lại, vội vàng đưa phần còn lại cho Khổng Giản: "Chua quá, mình hoàn toàn không ăn được đồ chua, người ta nói chua con trai cay con gái, vậy đây chắc chắn là con gái rồi."
"Này, cậu định nhận con trai hay con gái?"
Khổng Giản không để ý điểm này: "Mình đều được, trọng điểm vẫn nên xem có hợp mắt không."
Tập Vân Vân gật đầu: "Cũng phải, nhưng mình vẫn phải đưa cho cậu một đề nghị."
"Hửm?"
"Đừng tìm đứa quá lớn, nhiều nhất là năm tuổi."
Nàng cảm thấy có lý: "Là vì nếu tuổi đứa trẻ quá lớn, sau khi mang về sẽ không dễ thân thiết sao?"
"Cậu đang nói bậy gì vậy! Hai người trưởng thành sớm tối ở bên nhau đều có thể biến thành tri kỷ nắm tay nhau cả đời, huống chi còn là một đứa trẻ? Cậu lại không ngược đãi người ta, dùng tâm để nuôi, còn lo không thân thiết với cậu?"
Khổng Giản: "..."
"Vậy lý do Tập Vân Vân tiểu thư vừa nghiêm túc bảo mình đừng tìm đứa trẻ quá lớn là?"
Tập Vân Vân xoa xoa bụng mình: "Mình sợ chênh lệch quá lớn, với đứa trong bụng mình sẽ có khoảng cách thế hệ, hai đứa trẻ không chơi được với nhau."
"..."
"Nhưng mà, cậu đã nói với em ấy chưa? Em ấy đồng ý rồi?"
Khổng Giản im lặng.
Xem ra tính chiếm hữu của Ninh Yên, đã nghiêm trọng đến mức ngay cả Tập Vân Vân cũng nhìn ra.
"Cậu thật sự muốn đi nhận nuôi một đứa?"
"Tất nhiên."
"Vậy mình có lẽ có một cách, cậu có muốn nghe không?"
...
Tâm trạng Ninh Yên mấy ngày nay rất không đẹp.
Cô nghi ngờ vợ mình ngoại tình.
Mặc dù Khổng Giản trước đây từng giải thích với cô, nàng chưa từng thích Trần Nhạn, ở bên nhau với hắn chỉ vì nàng hiểu lầm hai năm bữa sáng là Trần Nhạn gửi, vì thế mới đồng ý yêu cầu yêu đương của đối phương.
Ninh Yên hoàn toàn không thể biểu thị thông cảm, chỉ là gửi bữa sáng hai năm thôi, sao có thể đồng ý yêu một người không thích?
Thậm chí còn nghĩ theo hướng cường điệu hơn, nếu bữa sáng thật sự là Trần Nhạn gửi, thậm chí còn gửi thêm mấy năm, cuối cùng giả sử vô liêm sỉ đề nghị kết hôn, vợ mình cũng sẽ đồng ý?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!