Khổng Giản mãi không chịu đồng ý với Ninh Yên, cô cũng như lời mình nói, không sốt ruột chút nào.
Mỗi ngày ngoài việc chào buổi sáng buổi tối với cô, lại thêm một lời hỏi thăm.
-- Hôm nay chị đã thích em chưa? Đồng ý yêu đương với em không?
Sự cân bằng một bên nuông chiều một bên trì hoãn này, rất nhanh bị một chuyện phá vỡ.
Tập Vân Vân lao về phòng ký túc xá, hơi thở còn chưa kịp đều, đã vội hào hứng nói với Khổng Giản: "Trần Nhạn bị mấy người vây đánh trong quán KTV, cậu biết không?"
Nàng mặt mày ngơ ngác: "Hả? Mình không biết, chuyện gì thế?"
"Cậu không biết à, mình còn tưởng cậu biết chứ, không thì cậu hỏi người yêu cậu đi, mình cũng vừa nghe Phương Tư Dật gọi điện với em ấy, mới biết chuyện này."
Khổng Giản đã miễn dịch với cách gọi của Tập Vân Vân dành cho Ninh Yên, bóc từ khóa trong lời cô bạn, hỏi: "Ninh Yên kêu người đi đánh?"
"Đúng vậy, nghe nói Trần Nhạn bị bọn họ đánh đến sưng như mặt heo, tiếc là mình không có ở hiện trường, không thì thật muốn chụp lại cho cậu xem, này, cậu đừng đứng đó nữa, đi hỏi bạn gái cậu đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không lẽ là ghen? Nhưng cậu không phải sớm đã không liên lạc với Trần Nhạn rồi sao, vậy còn ghen cái gì nữa?"
Khổng Giản cũng cảm thấy rất kỳ lạ, liền gọi người ra.
Ninh Yên như chó con được xương, lập tức rời ký túc xá tìm nàng.
"Đây hình như là lần đầu tiên chị chủ động gọi em ra sau khi em tỏ tình, có lời gì làm em vui nên muốn nói với em sao?"
Khổng Giản ném câu hỏi của Tập Vân Vân cho cô: "Nghe nói em kêu người đánh Trần Nhạn, tại sao?"
Tâm trạng Ninh Yên vừa mới còn bay bổng như trên mây, nghe xong lời của Khổng Giản, lập tức chìm xuống đáy.
Cô tức đến mức cười cũng không muốn, hàm dưới căng cứng, giọng cứng nhắc nói: "Chị vì Trần Nhạn, mới đặc biệt gọi em ra? Hừ, dù chia tay lâu như vậy, chị vẫn quan tâm Trần Nhạn đến vậy sao, vậy tại sao lúc đó chị lại lừa em nói không thích nữa, chị thật tàn nhẫn."
Khổng Giản bối rối: ??? Cô nhóc này đang nói cái quái gì vậy?
Trong mắt Ninh Yên lóe lên một tia hung ý: "Biết sớm chị còn thích, bây giờ còn vì hắn ta mà gọi em ra hỏi tội, em nên kêu người trực tiếp phế chân thứ bẩn thỉu đó."
"Ninh Yên!"
Hung ý chưa tan, trong con ngươi sâu thẳm lại thêm chút ghen tức không che giấu nổi: "Chị muốn vì thứ bẩn thỉu đó mà mắng em sao, em vốn không muốn nói với chị chuyện này, nhưng tại sao chị lại ép em, không phải chị muốn biết sao, được, vậy em nói cho chị, tại sao phải bảo người đánh hắn."
Cô lấy điện thoại từ trong túi ra, nhấn vào khung chat với một người bạn, kéo lên, nhấn vào đoạn voice đầu tiên.
Giọng nói trong trẻo của Trần Nhạn vang lên từ điện thoại.
"Mấy đứa hẹn hò gần đây, tao hơi ngán rồi, tụi mày không có hàng ngon nữa sao?"
Ngón tay nhấn, tiếp tục phát đoạn thứ hai.
Đổi thành giọng khô khan khó nghe: "Cái này không trách mày được, bạn gái cũ của mày, tên Khổng Giản gì đó, body nhìn khá hot, không biết lên giường có đủ phê không, mày cũng thật ngu, lúc đó sao lại đồng ý chia tay, không thể như trước kia kéo dài sao?"
Chàng thanh niên bực bội: "Tao đã hối hận rồi, không phải lúc đó Đông Liễu làm tao đau đầu sao, body Khổng Giản rất tốt, nhưng giờ nói những thứ này để làm gì? Chia tay rồi, lẽ nào tao còn phải trơ trẽn cầu xin cô ta quay lại? Lúc đó nếu không phải vì ngay cả hôn cũng chưa từng, tao có hèn mọn như vậy mà theo đuổi cô ta sao?"
Người bạn tặc lưỡi hai tiếng: "Loại đỉnh cao như vậy, nếu được chơi một lần, tao nguyện một tuần không tìm đàn bà khác, này, mày thật không có cách? Mấy anh em chúng ta đã bao lâu không cùng nhau khai trương rồi, không thì mày nghĩ cách đi?"
Trần Nhạn im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: "Thuốc mà trước đây anh mày mang về từ nước ngoài——"
Phía sau rõ ràng còn có những lời bẩn thỉu hơn chưa nói hết, Ninh Yên đặt điện thoại xuống, sắc mặt càng khó coi: "Đồ rác rưởi như vậy, chị vẫn chưa nhìn thấu sao?"
Khổng Giản mím môi không nói, biểu cảm quá bình tĩnh, khiến người khác không phân biệt được nàng đang nghĩ gì.
Ninh Yên bị phản ứng của nàng hoàn toàn chọc tức, nhấc chân định bỏ đi: "Chị thật giỏi! Hóa ra em làm vậy, một chút suy nghĩ chị cũng không có! Trần Nhạn thấp hèn cái gì chứ, em thấy người thấp hèn chính là em!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!