Chương 15: (Vô Đề)

Khổng Giản lại một lần nữa bị ép ra ngoài.

Lần này nàng không do dự nữa, quyết định thực hiện ý nghĩ lúc này.

Biến phẫn nộ thành thèm ăn, dù sao cũng là bữa tối, nhất định phải chém đẹp cô nhóc một trận!

"Em biết đàn chị đang tức chuyện gì, chuyện khác em có thể xin lỗi, nhưng chuyện này, em không thấy mình sai chỗ nào, là đàn chị bảo em nói thật, giờ em nói thật rồi, sao chị lại không vui. Lẽ ra em mới là người uất ức, nhưng bị đàn chị giành mất, nên em nghĩ, đàn chị nên bù đắp cho em."

Khổng Giản chỉ hận mình không mọc hai răng nanh, bằng không nàng nhất định không quan tâm trên đường còn người khác, đảm bảo sẽ cắn chết cô nhóc này giữa thanh thiên bạch nhật.

Vậy là, bây giờ tính là hoàn toàn chọc vỡ ảo tưởng với cô rồi nhỉ!

Đã vậy, còn dẫn nàng đi ăn làm gì?

Người đạo đức không ngay thẳng, hướng suy nghĩ cũng khác người thường!

Ninh Yên không để ý nàng im lặng, tiếp tục: "Có bộ phim mới chiếu, em muốn đi xem với chị, tối nay đi, bù đắp cho em, được không?"

"Bù đắp cái nỗi gì! Ăn cơm xong chị về ký túc xá, từ ngày mai, em không cần diễn nữa!"

Ninh Yên liếc nàng: "Dù không biết "diễn" của đàn chị là gì, nhưng em nghĩ, chắc không giống em hy vọng, nếu được, đàn chị có muốn giải thích không?"

Bị lừa rồi còn phải nói tâm tình bị lừa cho người đó, Khổng Giản ngu mới làm vậy.

Nàng quay đầu sang bên, phớt lờ hoàn toàn ánh mắt của đối phương.

Người này không chỉ xấu, mà còn mặt dày nữa.

Sao có người bại lộ kế hoạch rồi, còn ép nạn nhân tiếp tục quan hệ yên ổn như trước vậy.

Chính là bắt nạt nàng như đứa ngốc, bị lừa rồi còn giúp người khác đếm tiền!

Từ ngày mai, nàng còn giúp Ninh Yên đếm tiền, cả đời không tìm được bạn trai!

Ninh Yên không chấp chủ đề này nữa: "Xem phim xong chắc sẽ đói, lúc đó chúng ta đi ăn khuya, nếu chị thích, còn có thể đi dạo trên sân vận động để tiêu cơm, ban nhạc "Một Hai Ba" tối nay cũng biểu diễn trên sân, lúc đó cùng đi xem, được không?"

Vài câu đơn giản, đã sắp xếp xong lịch trình tiếp theo, Khổng Giản mím môi, không nhả nửa chữ.

Em nói thì cứ nói, nghe hay không là việc của chị.....

Ra khỏi quán Nhật, đã hơn sáu giờ.

Rạp chiếu phim ở gần đó, đi bộ chỉ năm phút, Khổng Giản phát hiện ý định nắm tay mình của đối phương, lần này động tác nhanh nên tránh được.

"Đàn chị?"

Khổng Giản lạnh mặt: "Em tưởng lúc nãy chị nói đùa với em à? Giờ cơm cũng xong rồi, chị về ký túc xá trước, em muốn xem phim hay dạo sân, tự đi đi!"

Nàng từng dùng thái độ lạnh lùng vô tình này, chặt đứt phần lớn đào hoa thối.

Bây giờ người trước mặt tuy không phải đào hoa thối, nhưng từ kết quả đối phương không giơ tay nữa, nàng vẫn thành công.

Vì phát hiện này, Khổng Giản vui không tả xiết, trong lòng mừng thầm, mặt không lộ chút vui vẻ nào, động tác quay người, nhẹ nhàng hớn hở.

Giây tiếp theo, Khổng Giản đứng đờ tại chỗ.

Một tay vòng qua eo nàng, đặt nhẹ lên hông, chủ nhân của nó cúi xuống, thản nhiên mời nàng làm bài toán phán đoán.

"Đàn chị, chị nghĩ sức em có thể dùng tư thế bế công chúa bế chị đi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!