Khổng Giản hỏi ngược lại cô bạn: "Cậu sẽ chân thành tỏ ra tốt với tình địch của mình chứ?"
"Mình không xé rách da đầu nó là tốt lắm rồi, còn đối tốt với nó? Mình bị bệnh sao?"
Nàng gật đầu: "Vậy chẳng phải rồi sao, IQ của cô ấy còn cao hơn mình, không thể có bệnh được."
Tập Vân Vân cũng là lần đầu tiên gặp tình huống phức tạp như vậy, bực bội gãi đầu: "Đều tại cậu cả, ai bảo cậu chủ quan miêu tả cô gái đó tốt thế, còn đặc biệt đưa cậu về nhà dịp Quốc Khánh, còn giúp ông ngoại làm việc, đều là cậu nói, mình mới nghĩ theo hướng này."
Khổng Giản không nói gì, không phải nàng chủ quan, mà đây là sự thật, nên nàng cũng từng nghi ngờ như Tập Vân Vân.
Nhưng suy nghĩ này nhanh chóng bị lý trí dập tắt, lý do như nàng vừa hỏi ngược Tập Vân Vân, Ninh Yên đâu có bệnh, sao có thể làm bạn với tình địch?
Đột nhiên Tập Vân Vân nghĩ đến điều gì, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: "Mình khuyên cậu nhanh chóng cắt đứt liên lạc với cô gái đó, cô ta quá thâm hiểm! Chắc chắn muốn thâm nhập nội bộ kẻ địch trước, phá hủy phòng tuyến tâm lý của địch, tấn công cả hai đầu, cuối cùng đạt được mục đích, ép chính chủ đi, tự mình leo cao. Đáng tiếc trăm mưu ngàn kế, đều không tính được tên tiểu nhân Trần Nhạn đó lại còn có tiểu tứ, đáng đời!"
Quả đúng là chị em, suy nghĩ không khác gì nàng.
Cuối cùng tìm ra giải pháp, Tập Vân Vân thở ra một hơi, vỗ vai Khổng Giản: "Nghe lời mình đi, chuyện của bọn họ cậu đừng nhúng tay nữa, để tiểu tam tiểu tứ tự đánh nhau đi, hiện tại cũng chưa cần chia tay. Hai người kia cuối cùng ai thắng, tự nhiên sẽ tìm cậu nói chuyện, lúc đó gọi cho mình, mình sẽ lén quay video, sau đó đăng lên diễn đàn trường, để bọn chúng xấu hổ thêm một phen!
Đồ đàn ông đàn bà đểu, mình khinh!"
"Cần làm đến mức độ đó luôn sao?"
Khổng Giản đơn thuần thấy vậy quá tốn tâm sức.
Tập Vân Vân vừa yêu vừa giận nhìn nàng: "Cậu sắp bị người ta bán rồi, sao còn ngây thơ như vậy! Người làm sai đâu phải cậu, bọn họ đã muốn làm tiểu tam tiểu tứ trái đạo đức, nên nghĩ đến ngày bị công lý trừng phạt. Dù sao những chuyện này mình sẽ giúp cậu xử lý, lúc đó cậu cứ đồng ý yêu cầu chia tay của Trần Nhạn và kẻ leo cao là được, nếu bọn họ dám mắng cậu, mình bảo đảm sẽ như hồi cấp ba mắng thằng học trưởng ngu ngốc đó, mắng bọn họ không còn manh giáp!"
Cảnh tượng hài hước vị học trưởng bị Tập Vân Vân chỉ mũi mắng đến khóc lóc ầm ĩ, nghe nói đến giờ vẫn được các em khóa sau thêm mắm thêm muối lưu truyền.
Khổng Giản thấy buồn cười, cũng biết bạn thân quan tâm mình, nên không từ chối nữa.
"Cho nên cậu đó, mắt nhìn người phải chuẩn một chút, chuyện của Trần Nhạn mình cũng có lỗi, lúc đó mình cũng nên lau dầu mỡ trên mắt, bằng không đâu đến nỗi khiến bây giờ cậu thành nhân vật chính trong phim ngôn tình. Nhưng chuyện qua lại với tiểu tam xấu đó là lỗi của cậu rồi, trên đời này làm gì có người đi làm bạn với tiểu tam. Dù tình huống của cậu đặc biệt hơn một chút, nhưng cậu cũng không thể bỏ qua điểm mấu chốt đối phương có ác ý chứ!"
"Phải phải, mình sai rồi, xin lỗi, tuyệt đối không có lần sau."
Mỗi lần Tập Vân Vân nghe nàng giọng mềm mại xin lỗi, dù biết mình là gái thẳng, tim cũng không nhịn được run rẩy, nên dù có giận đến mấy cũng tắt.
Lúc này cô ấy mất hết khí thế, như mèo được xoa xuôi lông, lẩm bẩm: "Sau này cậu kết bạn, bất kể trai gái, phải đưa cho mình xem qua trước! Bằng không ngày nào đó bị bán, khóc không kịp! Nói đến chuyện này, mình thấy cô học muội đó khá tốt, không nói cô bé người đẹp như tiên nữ có tâm hồn đẹp, chỉ cần nghĩ ra cách khiến cậu bắt đầu ăn sáng, mình đã đoán người này có thể kết giao!"
Khổng Giản: "..."
Cũng may, cô bạn không biết tiên nữ trong miệng bản thân, chính là cô gái bị mắng là tiểu tam xấu vài giây trước.
Từ đó có thể chứng minh, mắt nhìn của Tập Vân Vân, không được chuẩn lắm.....
Tập Vân Vân mắng xong ba nhân vật chính còn lại, đợi cô bạn xuống lầu gặp người yêu hiện tại cũng là tình đầu, Khổng Giản mới nhớ ra, vấn đề của mình hình như chưa hỏi.
Rốt cuộc có nên nói với Ninh Yên, Trần Nhạn có tiểu tứ không?
Nếu nói, nàng có thể đoán đại khái, sau này Ninh Yên chắc chắn sẽ không tìm nàng nữa.
Dù sao cũng có kẻ cần kháng cự hơn, mà còn gần Trần Nhạn hơn.
-- Triệu Lâm cũng ở Đại học B.
Không phải nói, có lẽ đợi Triệu Lâm leo cao thành công, Ninh Yên vẫn đang ở đây vờn nhau vô ích với nàng.
Khổng Giản chưa dằn co ra được kết quả, đã bị một cuộc diện thoại của Ninh Yên cắt đứt suy nghĩ.
"Đàn chị, em đang ở dưới ký túc xá của chị, gần đây mới mở một quán Nhật, em muốn dẫn đàn chị đi, cho đàn chị mười phút, được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!