Mặc dù Ninh Yên chưa từng trực tiếp cho thấy mình có tình cảm với Trần Nhạn, nhưng Khổng Giản biết, cảm xúc ấy chắc chắn đã đủ sâu đậm để gọi là chân ái.
Bằng không, mấy ngày huấn luyện quân sự trước đây, cô bé đã chẳng cố dậy sớm mặc váy chỉ để gặp người đó.
Nàng không hiểu tại sao bây giờ Ninh Yên lại cứ bám lấy mình. Nếu muốn tranh giành Trần Nhạn, cứ thẳng thắng nói ra là được, nàng sẵn sàng rút lui ngay lập tức, và còn chân thành chúc phúc cho mối tình của hai người.
Đằng này, cả hai đều không nói rõ, một người im thin thít về "em gái nuôi", người còn lại lại nhắm vào nàng.
Giả vờ tỏ ra thân thiết muốn làm chị em tốt nàng, chắc cũng như nàng từng nghĩ, thâm nhập nội bộ rồi triệt để phá hoại.
Khổng Giản cảm thấy bất lực vô cùng.
Thậm chí nàng từng nghi ngờ, mục đích của Ninh Yên còn hơn thế.
Giờ đối tốt với nàng như vậy, rất có thể sau khi thành công leo cao, còn muốn để nàng nếm trải cảm giác bạn thân cũng biến mất.
Nàng khó lòng không xem Ninh Yên như bạn, nếu cô bé cứ giả vờ như thế này, dù biết rõ mọi thứ có thể chỉ là giả tạo, bản thân vẫn có thể rơi vào bẫy, xem cô bé như tri kỷ thân thiết hơn.
Độc nhất vẫn là lòng dạ đàn bà mà.
Khổng Giản thầm khóc thương cho chính mình, nàng thề lần sau sẽ không bao giờ yêu một mối tính không có tình cảm nữa.
Bằng không, có thêm Ninh Yên số 2, số 3 nữa, trái tim bé nhỏ của nàng chắc chắn không chịu nổi.
Giờ thì, cứ bước từng bước một thôi.
Khổng Giản đuổi kịp, bất đắc dĩ giữ chặt cô bé lại: "Em biết đường không mà cứ chạy loạn thế? Từ đầu chị không định nghe máy, em không cần lo."
Nàng suýt nữa thì nói ra việc Trần Nhạn đang ở thành phố M, nhưng chợt nghĩ đến lời Ninh Yên lúc nãy, lập tức hiểu ra tại sao cô bé đã đến thành phố N rồi mà còn nhấn mạnh chuyện không mặc váy.
Đây là ngầm ám chỉ hôm nay sẽ gặp Trần Nhạn, muốn thấy nàng ghen tị đây mà.
Tiếc là, nàng không thích Trần Nhạn, nên chắc chắn không như ý cô bé được rồi.
Hiểu rõ logic rồi, nàng chuyển giọng, chủ động tạo cơ hội cho hai người gặp mặt: "Khi nào em đi? Đi giờ này chắc còn kịp bữa tối."
Vừa thấy Ninh Yên có vẻ nguôi ngoai vì nàng chạy theo, nghe câu này, cô bùng nổ hoàn toàn.
Giật tay Khổng Giản ra, không ngoảnh lại, đi thẳng về hướng đầu làng.
Đến làm khách mà, Khổng Giản đâu dám để cô bé tự mình đi, thầm chửi đứa nhóc vô tâm, lại giận cái gì, tính tình thật xấu!
Cong chân đuổi theo.
Lần này không kéo lại nữa, mà giữ khoảng cách vừa một bước, theo sát phía sau cô.
Trước giờ khi cãi nhau với Tập Vân Vân giữa đường, đi không bao lâu, Tập Vân Vân sẽ ngoảnh lại trừng mắt đầy oán hận, Khổng Giản lại nói vài câu ngọt ngào, thế là hai người làm hòa.
Ninh Yên khi thực sự nổi giận rõ ràng khó dỗ hơn Tập Vân Vân nhiều.
Khổng Giản theo cô vào siêu thị duy nhất trong làng, bà chủ quen Khổng Giản, cười chào rồi chào hỏi thân thiện với Ninh Yên: "Là bạn của Tiểu Giản à? Cô bé xinh quá, nghỉ lễ về chơi với Tiểu Giản sao? Người ở đâu thế?"
Ninh Yên mặt lạnh như tiền, không nói gì, đưa ngón tay gõ gõ tủ kính, ra hiệu lấy một hộp thuốc lá.
Người phụ nữ hơi ngạc nhiên, như không tin được cô gái xinh xắn đáng lẽ mua kẹo này lại đến mua thuốc.
Khổng Giản vội vàng nắm lấy ngón tay cô, mỉm cười với người phụ nữ: "Dì, bán cho cháu hai cây kẹo."
Người dân ở đây chất phác hiền lành, hồi trước bệnh của Khổng Giản khỏi được cũng nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!