Khổng Giản mơ màng tỉnh lại.
Xe đã chạy vào con đường nhỏ giữa cánh đồng.
Bầu trời đêm ở nông thôn đẹp hơn nhiều so với thành phố lớn, không khí thổi vào cửa sổ cũng trong lành hơn hẳn.
Ninh Yên nhẹ nhàng hỏi: "Tỉnh rồi sao? Sắp đến rồi, khoảng ba phút nữa."
Bây giờ đã gần một giờ sáng, xung quanh yên tĩnh, vì mùa hè đã qua nên trên đồng không còn tiếng ếch kêu.
Khổng Giản quay đầu, cằm tựa vào mép cửa sổ, thư giãn nhìn mảnh đất mà mình từng in từng dấu chân.
"Em lớn lên ở thành phố A à?"
Vừa nói xong, nàng thấy bản thân hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn.
Câu trả lời của Ninh Yên không chút sai sót: "Vâng, nhưng em thích nơi này hơn."
Có lẽ vì trở về nơi đây, tâm trí nàng thư thái hơn nhiều, nghe vậy cảm thấy buồn cười: "Em còn chưa tiếp xúc qua đã thích rồi sao?"
Ngôi nhà thấp quen thuộc đứng cô độc trong màn đêm, Khổng Giản nhìn thấy, cả người bỗng trở nên phấn khích.
Cũng không nghe thấy lời thì thầm nhẹ như lông vũ của Ninh Yên--
"Thứ đàn chị thích, em đều thích."
"Chính là ngôi nhà đó, em đỗ xe bên đường là được, bình thường hàng xóm có xe về cũng đỗ bên đường."
Đường rất rộng, dù có đỗ một chiếc xe vẫn còn khoảng cách dài để người dân qua lại.
Khổng Giản lấy chìa khóa nhà trong túi, mở cửa quay đầu lại, Ninh Yên đã kéo vali theo sau.
Nàng bật đèn, bày trí trong nhà không khác gì lần trước nàng về.
Ninh Yên quan sát ngôi nhà, ngay lập tức nhìn thấy tấm ảnh màu xám treo ở giữa bức tường trắng.
Khổng Giản dịu dàng giải thích: "Đây là bà ngoại của chị."
Ninh Yên sắc mặt không đổi, giọng chậm rãi hơn: "Hồi trẻ, chắc hẳn bà rất xinh đẹp."
Khổng Giản cười: "Ông ngoại chị cũng hay nói vậy, muộn rồi, chúng ta lên lầu trước đi. À mà, em mang quần áo chưa?"
"Đàn chị không mang sao?"
"..."
"Đồ lót cũng không?!!"
Ninh Yên lại làm bộ mặt ngây thơ vô hại: "Nhà em đều có, không cần mang theo, sao đàn chị lại mắng em, em đâu biết Quốc Khánh này sẽ về nhà cùng đàn chị. Nếu em có khả năng đoán trước, chắc chắn sẽ chuẩn bị đồ đầy đủ, vậy đổ lỗi cho em đi, ai bảo em không có khả năng dự đoán."
Khổng Giản nghiến răng: "Xe của em không thể đỗ ở trường rồi chạy thẳng đến đây chứ?"
Biết về nhà phải lái xe, chắc cũng nghĩ tối sẽ ở lại đây, giờ lại bảo không biết phải mang quần áo, quỷ mới tin!
Cô gái nhỏ chớp mắt, cố ý đổi đề tài: "Đàn chị mang mấy bộ đồ ngủ thế? Cho em mượn một bộ được không?"
Nàng liếc đối phương: "Không có! Em cứ tr*n tr**ng chạy đi!"
"Đàn chị chắc không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!