Chương 1: (Vô Đề)

Ga tàu điện ngầm vào chiều thứ sáu, bao giờ cũng đông đúc hơn thường lệ.

Vừa qua hai trạm từ điểm xuất phát, toa tàu vốn còn vài chỗ trống, đã bị lượng hành khách ùa vào chiếm hết.

Người phụ nữ bụng bầu vừa mới lộ rõ, một tay bất an ôm lấy bụng dưới hơi nhô lên, với tay định nắm lấy tay vịn treo trên đầu.

Còn chưa kịp nắm chặt, cả người bị người bên cạnh ép sát, suýt nữa mất thăng bằng ngã về bên trái, thì một cánh tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng kéo người phụ nữ lại, giúp người phụ nữ tránh khỏi một tai nạn với kết cục khó lường.

Không lập tức buông tay ra, mà gọi người đó một tiếng chị, người phụ nữ chưa hết bàng hoàng nhìn lại, tầm mắt chạm phải ánh mắt dịu dàng của một thiếu nữ.

"Chị ngồi chỗ này của em đi."

Khổng Giản năm nay vừa vào lớp mười, chiều cao 1m68 so với các bạn nữ cùng trang lứa quả thật nổi bật.

Nhìn nàng hơi gầy, nhưng thực ra không yếu đuối.

Nhường chỗ xong, liền bắt chước hành động lúc nãy của người phụ nữ, một tay nắm lấy tay vịn, tay kia thoải mái cho vào túi áo đồng phục, khí chất thanh tao như hoa lan, trong toa tàu chật chội ồn ào này có vẻ hơi không hợp.

Cửa tàu mở ra rồi đóng lại, toa tàu hỗn tạp mùi thức ăn và mùi người, đột nhiên loan tỏa một mùi hương nhẹ.

Mùi hương từ xa đến gần, rất nhanh, bất ngờ chui vào khoang mũi của Khổng Giản.

Khổng Giản tò mò nghiêng đầu tìm kiếm nơi tỏa ra mùi hương.

Người đã bước đến sát cạnh nàng.

Là một học sinh cấp hai chỉ cao đến ngực nàng, cúi đầu. Từ góc nhìn của Khổng Giản, chỉ có thể liếc thấy đỉnh đầu với mái tóc đen dày và chiếc mũi  cao xinh xắn ngay ngắn của đối phương.

Cô bé áp sát nàng, nhưng mục đích không phải ở nàng, khẽ nâng cằm, với tay nắm lấy chiếc tay vịn cao hơn cả đỉnh đầu của cô bé.

Với là với được, so với vẻ mặt điềm tĩnh của Khổng Giản, không thể nói là không vất vả.

Cơ thể nhỏ nhắn xinh xắn của đối phương lại lần nữa đứng không vững phải lùi nhẹ một bước về bên trái, Khổng Giản bất đắc dĩ mở miệng: "Bạn học, hay là em nắm lấy tôi đi?"

Nàng nhìn thẳng về phía trước, có thể thấy qua ánh mắt, cô bé ngẩng đầu lên nhanh chóng liếc nhìn nàng.

Chờ khoảng hai giây, không nghe thấy câu trả lời, đang nghĩ không biết có nên to tiếng đề nghị thêm lần nữa không.

Thì một bàn tay hơi lạnh đặt lên eo, giây sau, thân hình mềm mại tỏa hương thơm tự nhiên của đối phương, như gấu koala ôm cây, không chừa khe hở, theo động tác vòng tay ôm chặt lấy nàng.

Giọng nói của cô bé như tiên nữ, vừa ngọt vừa mềm.

"Cảm ơn chị, em phải xuống trạm cuối, chị xuống trạm nào vậy?"

Ban đầu Khổng Giản định cho cô bé nắm chặt tay nàng để đứng vững là được, nào ngờ phản ứng của đối phương cùng kết quả nàng dự đoán thật sự có chút chênh lệch.

Lần đầu tiên bị người khác ngoài bạn thân áp sát thân mật như vậy, ngây người một lúc, mới bình tĩnh lại. Nàng có lòng tốt không bảo cô học muội hơi tự nhiên này buông ra: "Chị đến Bách Triển Đạo."

-- Bách Triển Đạo là trạm áp chót.

"Vậy trước khi chị xuống trạm, làm phiền chị rồi."

Rất nhanh liền đến Bách Triển Đạo.

Cô gái nhỏ cũng rất biết điều, vừa mở cửa liền buông Khổng Giản ra.

"Chị, hay chúng ta thêm Wechat nha, có thời gian em mời chị uống trà sữa, coi như cảm ơn nhé."

Tiếng mọi người trong toa ồn ào, Khổng Giản đang bận chen ra cửa, đã bỏ lỡ lời của đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!