Chương 93: Phiên ngoại 13 (Hoàn toàn văn)

| Phiên ngoại 13: Chu Côn x Hoàng Thiên Thiên (2) |

Nắng sớm mờ nhạt, ánh sáng dịu nhẹ đánh thức người tỉnh dậy theo thói quen đồng hồ sinh học. Trong giấc ngủ chập chờn, Hoàng Thiên Thiên mở mắt.

Khi tỉnh dậy trên chiếc giường lớn, nhìn thấy Chu Côn nằm bên cạnh, nhất thời đầu óc cậu còn chưa thoát khỏi mộng mị vài giây.

Từ sau khi chuyển đến sống cùng Chu Côn, ban đêm họ đều ngủ chung một giường.

Chu Côn không thấy có gì không ổn. Dù vẻ ngoài luôn lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng anh lại dành cho Hoàng Thiên Thiên sự kiên nhẫn và dịu dàng đủ đầy.

Mà hai người đã kết hôn, nên việc ngủ cùng cũng trở thành điều hiển nhiên với Hoàng Thiên Thiên.

Chỉ là tối qua Chu Côn khiến cậu kiệt sức quá lâu, lệch mất vài tiếng so với giờ ngủ thường ngày.

Hoàng Thiên Thiên nghĩ ngợi một lát, nét mặt ngơ ngác pha chút ngượng ngùng. Cậu chậm rãi quay người, lặng lẽ trườn người ra khỏi chăn như một chú ốc sên.

Cậu khẽ mím môi, một tay đỡ eo, cúi xuống xỏ giày. Giọng nam trầm thấp, vang lên ngay bên tai: "Không ngủ thêm một chút nữa sao?"

Hoàng Thiên Thiên nghiêng đầu, vừa chạm mắt với Chu Côn thì khuôn mặt bình tĩnh lập tức hiện lên vẻ bối rối, pha chút xấu hổ.

Cậu thoáng căng thẳng, trong đầu nhanh chóng lục tìm từ ngữ, rồi nhỏ giọng, hơi lúng túng nói: "Không ngủ được, vừa hay cũng gần tới giờ dậy như mọi ngày rồi. Em đi chuẩn bị bữa sáng, rồi ra ngoài làm việc."

Chu Côn trầm mặc, nét mặt không rõ cảm xúc.

Hoàng Thiên Thiên im lặng nhìn anh. Trước khi kết hôn, cậu từng hỏi qua ý Chu Côn. Đối phương đã đồng ý để cậu tiếp tục công việc của mình.

Hoàng Thiên Thiên thích bận rộn trong bếp và yêu việc làm bánh. Cửa hàng bánh ngọt đó đã hoạt động hơn hai mươi năm, phát triển ổn định, không cần lo đến chuyện thất nghiệp.

Hơn nữa, công việc này là do cậu tự tìm được. Dù Liên Minh có chính sách hỗ trợ việc làm cho Omega, Hoàng Thiên Thiên vẫn muốn thử tự mình tìm được công việc phù hợp. Cửa hàng bánh ngọt đó, cậu đã gắn bó suốt ba năm.

Chu Côn hỏi: "Trên người có chỗ nào không thoải mái không?"

Hoàng Thiên Thiên lắc đầu, giọng càng lúc càng nhỏ: "Không có."

Chu Côn đã bôi thuốc cho cậu tối qua, ngoại trừ cảm giác ê ẩm và có chút khó chịu, Hoàng Thiên Thiên vẫn thấy may mắn vì không quá tệ.

Chu Côn nhìn cậu: "Nếu không khỏe thì phải nói với anh, hoặc gọi bác sĩ Dương."

Bác sĩ Dương là bác sĩ riêng của Chu Côn. Khi họ mới quen nhau, Chu Côn đã đưa thông tin liên lạc của người đó cho Hoàng Thiên Thiên, phòng khi cần thiết.

"Vâng…" Hoàng Thiên Thiên khẽ đáp vài câu với Chu Côn, sự căng thẳng trong lòng dần tan đi.

Tư duy của cậu khá chậm, cách giao tiếp cũng chậm. Nhưng Chu Côn là kiểu người hiệu suất cao, nói một là một, lại luôn có thể nhẫn nại hòa hợp cùng cậu, chưa từng tỏ ra thiếu kiên nhẫn.

Hoàng Thiên Thiên ngước mắt nhìn người chồng hợp pháp của mình: "Em dậy sớm vậy, có đánh thức anh không?"

Chu Côn đáp: "Không đâu."

Anh vốn dậy từ bốn rưỡi sáng để tập thể dục. Hôm nay vẫn nằm lại là vì muốn ngủ thêm với Hoàng Thiên Thiên một lúc.

Cả hai cùng rời giường. Hoàng Thiên Thiên đi rửa mặt sơ qua, còn Chu Côn ra ngoài tập thể dục.

Khi cậu vừa chuẩn bị xong bữa sáng trong bếp, Chu Côn cũng trở về sau khi tập xong, tắm rửa xong liền kéo ghế ngồi xuống bàn ăn.

Chu Côn vốn không kén ăn, phần lớn vì từng mang thương tật do chiến đấu nên việc ăn uống với anh cũng không quá cầu kỳ.

Người giúp việc được mời chỉ lo việc dọn dẹp, còn lại Chu Côn không để ai khác can thiệp vào chuyện trong nhà.

Chu Côn chưa từng nói với Hoàng Thiên Thiên rằng sau khi kết hôn, chỉ cần muốn hưởng thụ thì không cần phải động tay vào bất cứ việc gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!