| Phiên ngoại 12: Chu Côn x Hoàng Thiên Thiên (1) |
Hoàng Thiên Thiên tốt nghiệp đại học năm thứ ba, trong nhà bắt đầu giục cậu kết hôn.
Tính cách cậu trầm lặng, nội tâm khép kín. Sau khi tốt nghiệp, cậu tiếp tục làm việc tại một cửa hàng bánh ngọt thuộc một thương hiệu lớn. Công việc ở khu vực sau bếp không yêu cầu phải tiếp xúc nhiều với người khác, nên so với thời sinh viên, lối sống của cậu cũng không thay đổi là bao. Cậu ít nói, đôi khi cả ngày chẳng mở miệng lấy một lần, giao tiếp với người khác cũng có phần lúng túng.
Mẹ cậu luôn cho rằng cậu nên lập gia đình, có người bên cạnh chăm sóc thì sẽ tốt hơn. Bà chọn một lúc thích hợp để đề cập đến chuyện này. Hoàng Thiên Thiên phản ứng chậm vài giây, hồi lâu sau mới gật đầu, nói với mẹ: "Được."
Với chuyện kết hôn, cậu không thể hiện nhiều cảm xúc.
Dù thời đại học từng có hai người bạn cùng phòng trải qua chuyện tình cảm ngọt ngào, cậu chỉ chúc phúc và ngưỡng mộ, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình cũng sẽ mong đợi hay khát khao một mối quan hệ tương tự.
Nếu mẹ có thể giới thiệu được người phù hợp, cậu nghĩ mình sẽ chấp nhận.
Tối đó, Hoàng Thiên Thiên nằm trên giường, lướt xem tin nhắn Lâm Hướng Dương gửi trong nhóm ký túc xá.
Đôi mắt đen lay láy của chú chó con hiện lên trong ảnh khiến cậu khẽ cười. Cậu để lại hai chữ "ngủ ngon" trong nhóm rồi tắt điện thoại, dần chìm vào giấc ngủ.
Chưa đầy vài ngày sau, cậu nhận được tin nhắn từ mẹ.
Mẹ cậu hành động rất nhanh, gửi cho cậu hồ sơ của vài đối tượng xem mắt, nói rằng tất cả đều là Alpha có công việc ổn định, tính cách tốt, bảo cậu xem thử có ai hợp mắt không, nếu có thể thì hẹn gặp riêng.
Hoàng Thiên Thiên đọc hết hồ sơ, cuối cùng chọn một người.
Mẹ cậu nói: "Vị Chu tiên sinh này không tệ, mẹ đã để cậu ấy thêm phương thức liên lạc của con. Cuối tuần hai đứa gặp thử nhé? Chuyện của người trẻ mẹ không can thiệp, con cứ từ từ tìm hiểu."
Hoàng Thiên Thiên đáp: "Vâng."
Mỗi cuối tuần, Hoàng Thiên Thiên đều được nghỉ đúng lịch. Thứ Sáu, sau khi làm xong mẻ bánh quy cuối cùng và kết thúc công việc, cậu rời khỏi cửa hàng.
Trên đường về, mẹ gửi tin nhắn hỏi thăm. Cậu đành mở khung chat với Chu tiên sinh mà mấy hôm trước vừa được thêm bạn, hỏi đối phương liệu ngày mai có thể gặp mặt. Nếu tiện, địa điểm do đối phương quyết định.
Đối phương đồng ý rất nhanh và gửi luôn định vị nhà hàng.
Đó là một nhà hàng theo chế độ hội viên, Hoàng Thiên Thiên chưa từng nghe qua, không có thân phận thì không thể vào được. Cậu vẫn nhắn lại với Chu tiên sinh.
Cuối tuần đến, Hoàng Thiên Thiên dậy theo thói quen sinh hoạt hằng ngày.
Cậu dọn dẹp phòng, rồi vào nhà bếp tự làm bữa sáng đơn giản nhưng đủ dinh dưỡng. Gần mười giờ, cậu trở lại phòng thay quần áo.
Sau khi chỉnh trang xong xuôi, nhìn mình trong gương, dáng người thanh tú, khí chất trầm ổn, cậu lại bất giác cảm thấy căng thẳng khi nghĩ đến việc phải giao tiếp với người lạ trong buổi xem mắt.
Cậu âm thầm trấn tĩnh, ngậm một viên kẹo bạc hà. Khi đến nơi hẹn, tâm trạng cậu đã gần như trở lại bình thường.
Không có thẻ hội viên, Hoàng Thiên Thiên đứng trước nhà hàng, có chút lúng túng khi bị bảo vệ nhìn chằm chằm.
Cũng may vẻ ngoài cậu có phần nhã nhặn và tính cách đơn thuần, nội tâm thầm lặng của cậu không khiến người khác nảy sinh hoài nghi hay ác cảm.
Hoàng Thiên Thiên lấy điện thoại ra, chuẩn bị liên hệ với đối tượng xem mắt Chu tiên sinh, thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng xôn xao ngắn ngủi.
Bảo vệ trước cửa tách ra tạo thành một vòng vây. Hoàng Thiên Thiên định tìm một góc ít người chú ý để đứng chờ, thì phía sau vang lên một giọng nam trầm ấm.
"Hoàng Thiên Thiên?"
Hoàng Thiên Thiên: "……."
Âm thanh này khiến cậu có cảm giác đã lâu không nghe, vừa lạ lẫm nhưng lại quen thuộc.
Hoàng Thiên Thiên quay đầu lại. Người đàn ông đứng phía sau, dù là khí thế từ chức vị hay chiều cao nổi bật, đều mang đến cảm giác áp lực khiến người khác phải dè chừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!