| Phiên ngoại 11: Nếu là sân trường (2) |
Khả năng vận động của Kỷ Ngọc Lâm thực sự khiến người ta cảm động, cậu tự hiểu rõ điều đó. Còn Bùi Nhẫn thì mãi đến lúc này mới nhận ra.
Nam sinh cao lớn cúi đầu, ánh mắt trầm lặng, sâu thẳm nhìn cậu, gương mặt im lặng như đang nói "cạn lời".
Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu, dùng ngón tay chạm nhẹ vào chóp mũi.
Cậu nói khẽ: "Ngại quá, bạn học Bùi, thành tích kiểm tra thể lực và thể dục của tôi có hơi bình thường."
Bùi Nhẫn lạnh giọng: "Cái này mà gọi là bình thường?"
Kỷ Ngọc Lâm im lặng một lúc: "… Được rồi, có hơi yếu."
Dưới ánh mắt áp lực như muốn xuyên thấu của nam sinh kia, Kỷ Ngọc Lâm thở dài: "Đúng là rất tệ, bạn học Bùi, cậu đừng trừng tôi nữa."
Ky Ngọc Lâm biết rõ mình đang ôm đùi người khác, vóc dáng chỉ cao hơn tới cằm của Bùi Nhẫn, cúi đầu khiến người khác khó mà nhìn rõ biểu cảm. Chỉ nghe giọng nói thì có vẻ đang rơi vào trạng thái hụt hẫng.
"Bạn học Bùi, nếu cậu thấy tôi làm vướng chân, lần sau tôi tìm người khác ghép đội cũng được…"
Bùi Nhẫn đột ngột túm cổ áo cậu kéo lên, lực hơi mạnh, cũng có thể là vì Kỷ Ngọc Lâm quá yếu, chỉ một cái kéo đã khiến cậu đập thẳng vào ngực Bùi Nhẫn.
Bùi Nhẫn: ……
Anh hạ giọng chất vấn: "Tôi đã ghép đội với cậu rồi, cậu còn muốn đi tìm người khác?"
Giọng điệu như thể bị vợ con bỏ rơi, rõ ràng là đang oán trách.
Kỷ Ngọc Lâm cong mắt cười nhẹ: "Tôi khát nước nên đi lấy chai nước, tiện thể mang cho cậu một chai, được không?"
Bùi Nhẫn: "… Ừm."
Cuối cùng, trong bài kiểm tra thể dục, Kỷ Ngọc Lâm nhờ vào việc tổ đội với Bùi Nhẫn mà đạt được thành tích chưa từng có, xếp hạng ở mức trung bình, đã là vượt xa thành tích trước đây của cậu. Ngược lại, Bùi Nhẫn bị kéo tụt phong độ, có lẽ đây là lần thành tích thấp nhất của cậu ta.
Kỷ Ngọc Lâm cười dịu dàng: "Bạn học Bùi, ngại quá, hình như tôi cản trở cậu rồi."
Bùi Nhẫn tỏ vẻ "cậu biết là tốt" nhưng không nói gì thêm. Trong suốt quá trình luyện tập, gần như Bùi Nhẫn là người gánh toàn bộ phần sức lực. Còn Kỷ Ngọc Lâm, tế bào vận động kém đến đáng thương, khiến anh dứt khoát xách cậu lên mà tự làm cho xong.
Nam sinh trẻ tuổi, thân thể dồi dào hỏa khí, cộng thêm thời tiết oi bức, lưng áo trước sau đều ướt đẫm mồ hôi.
Bùi Nhẫn mặt không đỏ, hơi thở không loạn, nói: "Tôi đi tắm."
Kỷ Ngọc Lâm tưởng anh định đến phòng thay đồ cho học sinh, nào ngờ lại thấy đối phương đi về hướng ký túc xá.
Bùi Nhẫn quay đầu lại: "Cậu đi theo tôi làm gì?"
Toàn bộ sức lực đều do anh bỏ ra, còn Kỷ Ngọc Lâm thì chẳng mệt mỏi chút nào, ngoài khuôn mặt bị nắng hắt đỏ lên một chút.
Kỷ Ngọc Lâm đáp: "Bạn học Bùi, vừa đổ mồ hôi xong mà tắm ngay thì dễ bị bệnh lắm."
Bùi Nhẫn: "……"
Kỷ Ngọc Lâm: "Tôi nói xong rồi, tôi về lớp học trước."
Bùi Nhẫn: "……"
Học sinh mới này, theo tới tận đây chỉ để nói câu đó? Cũng quá lắm lời rồi đó.
Không chỉ người nóng, Bùi Nhẫn còn cảm thấy tai mình cũng nóng bừng. Anh giơ tay lên chạm thử, quả nhiên nóng đến không chịu nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!