| Phiên ngoại 10: Nếu là sân trường (1) |
Mùa khai giảng, lớp học chào đón học sinh mới. Một người còn chưa xuất hiện, nhưng tên tuổi đã vang khắp toàn trường.
Bởi vì thành tích văn hóa của tân binh này đã kéo một người nắm giữ vị trí thứ nhất suốt hai năm liền xuống xuống vị trí thứ hai.
Người đó chính là Bùi Nhẫn, hạng nhất toàn trường, ai ai cũng biết. Anh tuấn, cao lớn, gia thế hiển hách, lại thông minh xuất chúng, không biết bao nhiêu người mong muốn được kết giao với anh.
Một người như thế, trong lòng nhiều người là "người đứng đầu" danh chính ngôn thuận, vậy mà nay lại bị một tân binh vượt mặt. Người mới này điểm văn hóa cao hơn Bùi Nhẫn hai điểm, chỉ kém điểm tuyệt đối một điểm, là thủ khoa kỳ thi liên trường toàn thành phố năm nay.
"Nghe nói cậu ta tên là Kỷ Ngọc Lâm?"
"Tên nghe cổ điển ghê, không biết dáng dấp thế nào."
"Chờ chút là biết, chắc chắn sẽ chuyển vào lớp mình thôi."
Tiếng bàn tán râm ran khắp lớp. Không ít học sinh vô thức đưa mắt nhìn về một hướng, nơi có một nam sinh với ngũ quan tuấn tú, chân mày sắc nét, ánh mắt sâu thẳm, vẻ mặt có chút cao ngạo lười nhác, khóe môi như cười như không. Các nữ sinh chỉ dám liếc nhìn rồi vội vã quay đi.
Tiết học đầu tiên vừa bắt đầu, chủ nhiệm lớp dẫn theo một nam sinh thanh tú, nhã nhặn bước vào.
Cả lớp lập tức nhìn về phía người mới. Chẳng cần giới thiệu, ai cũng ngầm hiểu đây chính là học sinh mới chuyển đến, hiện đang đứng đầu khối.
Trong lòng mọi người nảy sinh đủ loại cảm xúc, có người cảm thấy cậu thực sự sáng rỡ, có người khinh thường cho rằng chỉ là một thư sinh yếu đuối, lại có người âm thầm thêm tên cậu vào danh sách "người cần chép bài" của mình.
Dù sao thì, tân binh chuyển vào lớp lại đứng nhất khối, trông có vẻ hiền lành, gương mặt có vẻ dịu dàng.
Chỗ ngồi duy nhất còn trống là bên cạnh Bùi Nhẫn. Vị trí đó gần cửa sổ, phù hợp với người chân dài như anh, lại không bị chắn tầm nhìn. Nhưng đặt Kỷ Ngọc Lâm bên cạnh anh, rõ ràng cảm giác giống như kém hơn một nửa.
Chủ nhiệm lớp đang định bảo người đi chuyển thêm bàn ghế, thì Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng lên tiếng. Giọng cậu ấm áp, trong trẻo: "Thưa thầy, em ngồi vào chỗ còn trống là được rồi, không cần phiền thêm đâu ạ."
Chủ nhiệm lớp thật ra cũng không muốn để Kỷ Ngọc Lâm chịu thiệt, nhưng dù mới tiếp xúc không bao lâu, ông đã có chút thiên vị, học sinh có tính cách ôn hòa, thành tích vượt trội như vậy ai mà chẳng thích?
Ông mỉm cười ôn hòa: "Vị trí đó hơi khuất, em ngồi có thấy bảng rõ không?"
Kỷ Ngọc Lâm chỉ nhẹ nhàng cười: "Không sao đâu ạ."
Vậy là cậu ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh Bùi Nhẫn. Các bạn học dù tò mò cũng không dám nhìn quá lộ liễu.
Mãi đến giờ nghỉ giữa tiết, lớp học mới thật sự cảm nhận được, học sinh mới chuyển đến không chỉ học giỏi mà còn rất dễ gần. Ai nói chuyện, Kỷ Ngọc Lâm cũng đáp lại bằng giọng điệu dịu dàng, không bao giờ ngắt lời, thậm chí chẳng cần nói nhiều, thậm chí anh không cần nói nhiều, chỉ với nụ cười ẩn trong ánh mắt cũng đủ khiến người ta không thể từ chối thiện ý cậu.
Đúng là một người có sức hút tự nhiên.
Chỉ trong ngày đầu nhập học, Kỷ Ngọc Lâm đã chiếm được cảm tình của phần lớn học sinh trong lớp.
Đến chiều tan học, người ngồi cạnh cửa sổ cũng là bạn cùng bàn của cậu—Bùi Nhẫn.
Anh trông rất xuất sắc, nhưng cả ngày không nói với Kỷ Ngọc Lâm một câu, lúc rời đi cũng chỉ lặng lẽ đứng dậy, chậm rãi rời khỏi lớp.
Kỷ Ngọc Lâm nhận ra Bùi Nhẫn thật sự rất cao, chắc phải gần 1m87.
Thu dọn sách vở xong, Kỷ Ngọc Lâm nhận được tin báo từ cửa hàng làm thêm trước đó, cần đến phỏng vấn gấp. Cậu cân nhắc một lúc rồi quyết định ra trạm bắt xe đi cho nhanh.
Thế là Kỷ Ngọc Lâm hỏi một nữ sinh đang đi ngang xem có lối ra cổng nào gần nhất. Nữ sinh bị nam sinh tuấn tú, ôn hòa chủ động hỏi chuyện thì lúng túng đến nỗi suýt không nói nên lời.
Cô nói cho cậu một lối tắt ra cổng phụ, lại ngây người nhìn theo bóng lưng xa dần, vỗ trán lẩm bẩm: "Quên mất không nhắc cậu ấy, con đường đó thỉnh thoảng xảy ra chuyện ngoài ý muốn…"
Một bạn nữ bên cạnh tò mò: "Nam sinh đó học lớp nào vậy? Diễn đàn chẳng thấy ai bàn tán gì luôn?"
Kỷ Ngọc Lâm đi theo chỉ dẫn của bạn nữ, men theo con đường vắng, nhanh chóng đến gần cổng phụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!