Chương 89: Phiên ngoại 09

| Phiên ngoại 09: Khi em già đi (3) |

Sau một trận bệnh nặng, cơ thể Kỷ Ngọc Lâm phần lớn tuy đã hồi phục nhưng vẫn còn một số di chứng lặt vặt kéo dài. Cậu được chuyên gia dinh dưỡng bác Trung cùng phối hợp để điều dưỡng. Dù vậy, một khi cơ thể đã đến một giai đoạn nhất định, thì dù có chăm sóc đến đâu cũng khó có thể hồi phục hoàn toàn trong thời gian ngắn.

Xuất viện không lâu, Kỷ Ngọc Lâm đã thoát khỏi tâm trạng u sầu vì sự ra đi của Snowball. Mỗi ngày, cậu đều vui vẻ phối hợp với bác Trung ăn những món phục hồi sức khỏe do bác chuẩn bị, thái độ lạc quan hoàn toàn không giống một người vừa ốm nặng.

Nếu không phải vì thân hình đã gầy đi một vòng rõ rệt, e rằng người ngoài cũng không nhận ra cậu từng trải qua một cơn bệnh nặng.

Kỷ Ngọc Lâm là một bệnh nhân có tình trạng hồi phục rất tốt, trái lại, người yêu của cậu, cũng là Bùi Nhẫn, mới là người khiến cậu phải lo lắng.

Trong phòng tập đàn, khi Kỷ Ngọc Lâm vừa luyện đàn xong bước ra thì gặp người đàn ông đang đi vào. Cậu khẽ cong môi cười, đối diện với gương mặt cúi xuống tiến gần của người đàn ông, đưa tay che miệng mình lại.

Nhưng tay cậu nhanh chóng bị Bùi Nhẫn kéo xuống. Một nụ hôn nóng bỏng, ẩm ướt lập tức phủ xuống, không gặp chút trở ngại nào.

Ban đầu còn dịu dàng, sau đó lại dần trở nên mạnh bạo, Bùi Nhẫn dứt khoát ôm lấy Kỷ Ngọc Lâm vào lòng, nhiệt tình tràn đầy, đầu lưỡi xâm chiếm toàn bộ khoang miệng đối phương. Hơi thở nóng bỏng khiến Kỷ Ngọc Lâm không tài nào chống đỡ nổi.

Cậu bị ép ngửa đầu đón nhận trọn vẹn nụ hôn ấy. Sau khi kết thúc, hai gò má đã ửng hồng, mí mắt phủ một tầng nước mỏng, khiến nốt ruồi lệ nơi khóe mắt càng thêm diễm lệ.

Cậu và Bùi Nhẫn lặng lẽ nhìn nhau, giọng khàn khàn mang theo chút bất đắc dĩ: "Em còn chưa khỏi cảm, lỡ lây sang anh thì sao?"

Bùi Nhẫn đáp, giọng còn khàn hơn cả cậu: "Anh không để tâm mấy chuyện đó."

So với việc mắc bệnh, điều khiến anh khó chịu hơn là không thể ôm lấy người mình yêu.

Kỷ Ngọc Lâm khẽ nhướng mày: "Thế ai là người từ lúc em xuất viện đến giờ cứ buồn bực không vui, u uất đến mức cau mày cả ngày?"

Bùi Nhẫn im lặng.

Kỷ Ngọc Lâm dịu dàng đưa ngón tay v**t v* giữa ấn đường anh, nhẹ nhàng thở dài: "Anh nhìn xem, lại nhíu mày nữa rồi. Có lẽ đến chính anh cũng không nhận ra."

Cậu chủ động vòng tay qua cổ đối phương, khẽ nói: "Đừng u uất như vậy nữa, được không?"

Tay còn lại của cậu nắm lấy cổ tay Bùi Nhẫn, áp vào má mình: "Em vẫn ở đây, bên cạnh anh. Không ai có thể đưa em đi cả, trừ khi một ngày nào đó, chính anh không còn cần em nữa."

Vừa dứt lời, sắc mặt Bùi Nhẫn lập tức thay đổi.

Giọng anh trầm xuống, gần như bác bỏ thẳng: "Đừng nói bậy. Anh sẽ không bao giờ không cần em."

Cánh tay như kìm sắt siết chặt, ôm chặt Kỷ Ngọc Lâm vào lòng: "Lâm Lâm, anh hận không thể đi đâu cũng mang em theo bên mình. Bất kể lúc nào, em cũng là của anh. Anh tuyệt đối sẽ không buông tay."

Hơi thở anh trở nên dồn dập, giọng khàn khàn, từng chữ như dằn xuống từ sâu trong lồng ngực: "Ngược lại là em, không được rời khỏi anh. Ý nghĩ đó, nghĩ thôi cũng không được."

Kỷ Ngọc Lâm nhẹ giọng đáp: "Em chưa từng nghĩ như vậy."

Cậu lại hỏi: "Có phải… anh vẫn còn trách em lúc đó khó chịu mà không nói cho anh biết?"

Biểu cảm Bùi Nhẫn thoáng khựng lại, trong ánh mắt tràn đầy đau lòng và khó tin: "Sao có thể…"

Kỷ Ngọc Lâm nói tiếp: "Nhưng rõ ràng anh vẫn cứ không vui."

Cậu kéo tay Bùi Nhẫn đi xuống lầu. Lúc này đang là buổi chiều, hôm nay Bùi Nhẫn được nghỉ. Kỷ Ngọc Lâm vào bếp, mang ra một phần trà chiều. Cậu chỉ ăn qua loa một miếng bánh táo sấy giòn, thấy hương vị vừa miệng liền cầm một miếng khác đưa lên bên môi Bùi Nhẫn: "Em ăn thử rồi, vị ngọt rất nhẹ."

Bùi Nhẫn không chần chừ, cúi đầu cắn miếng bánh từ tay Kỷ Ngọc Lâm.

"Ngon không?" Kỷ Ngọc Lâm không đợi đối phương trả lời đã tiếp tục đút thêm một miếng khác.

Bùi Nhẫn vốn không thích ăn ngọt, nhưng chỉ cần là do Kỷ Ngọc Lâm đưa, anh chưa bao giờ từ chối. 

Trong lòng anh nghĩ, dù cho có là độc dược, chỉ cần đặt trong tay người này, đối với anh cũng là sự ngọt ngào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!