| Chương 40 |
Sau khi lên máy bay, trái tim của Bùi Nhẫn đã đặt trọn lên người Kỷ Ngọc Lâm. Từng cử chỉ, hành động, dù chỉ là một chút thay đổi nhỏ nhất của Kỷ Ngọc Lâm đều không thoát khỏi ánh mắt anh.
Trớ trêu thay, lúc này Kỷ Ngọc Lâm lại cư xử dịu dàng và lễ độ với tất cả mọi người, mỉm cười trò chuyện, duy chỉ có anh là bị xem như không khí. Dù thỉnh thoảng ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, Kỷ Ngọc Lâm cũng sẽ cố ý tránh đi.
Tình cảm của anh… lại khiến Kỷ Ngọc Lâm khó lòng chấp nhận đến mức này, đến cả việc giữ lấy quan hệ bạn bè cũng không muốn giữ sao?
Trong ánh mắt nhẫn nhịn của Bùi Nhẫn trào dâng muôn vàn suy nghĩ, anh cụp mi mắt, nhận lấy món quà của Kỷ Ngọc Lâm, bất ngờ lại xoè lòng bàn tay, trở tay giữ chặt cổ tay của Kỷ Ngọc Lâm.
"…!" Kỷ Ngọc Lâm kinh ngạc trừng lớn mắt, cố rút tay về.
Bùi Nhẫn không hề nhúc nhích, dưới tầm nhìn bị ghế ngồi che khuất, lòng bàn tay anh vẫn giữ chặt cổ tay Kỷ Ngọc Lâm, kéo đẩy giằng co với cậu.
Kỷ Ngọc Lâm hạ thấp giọng: "Bùi Nhẫn, anh đang làm gì vậy…"
Khóe môi Bùi Nhẫn hơi nhếch: "Cuối cùng cũng chịu để ý tới anh rồi."
Anh hạ giọng, thái độ mềm mỏng: "Lâm Lâm, ngồi với anh một lát, có được không?"
Kỷ Ngọc Lâm mím môi không nói, sự giằng co giữa cậu và Bùi Nhẫn nhanh chóng khiến Lâm Hướng Dương chú ý.
Lâm Hướng Dương đang nằm sấp trên sofa ăn nho, vừa nhai vừa gọi: "Lâm Lâm, cậu đứng đó làm gì thế?"
Tiếng Lâm Hướng Dương vừa cất lên, vài ánh mắt lần lượt đổ dồn về phía sau.
Lúc này Kỷ Ngọc Lâm bắt đầu tức giận: "Bùi Nhẫn."
Bùi Nhẫn: "Ừ."
Kỷ Ngọc Lâm tức giận mà anh lại không căng thẳng, cậu còn giận anh là còn tốt, chỉ sợ cậu không buồn để ý nữa.
Bùi Nhẫn bình thản buông tay, thả lỏng sự kìm giữ đối với Kỷ Ngọc Lâm.
Kỷ Ngọc Lâm nhanh chóng quay về chỗ ngồi, Hoàng Thiên Thiên nghiêng qua hỏi đầy lo lắng: "Hai người cãi nhau à?"
Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu phủ nhận: "Không có."
Cậu thu lại vẻ căng thẳng, gượng gạo nở nụ cười với Hoàng Thiên Thiên: "Tôi và anh ấy không có gì đâu, đừng lo."
"Thật không đấy…" Hoàng Thiên Thiên chia cho Kỷ Ngọc Lâm ít bánh quy cậu ta làm, vừa chia vừa lẩm bẩm: "Lâm Lâm, cậu với Hội trưởng Ủy ban Kỷ luật quan hệ tốt như vậy, giờ thành ra thế này, tôi với Dương Dương đều nhìn ra rồi."
Chưa kể trên máy bay toàn là bạn bè thân quen của Bùi Nhẫn, những người này ít nhiều cũng hiểu rõ tính tình anh. Chuyện nhỏ vừa rồi xảy ra, tất cả đều ngầm đoán được vài điều.
Một tiếng sau, máy bay an toàn hạ cánh xuống đường băng của hòn đảo.
Khí hậu trên đảo ấm áp, trời xanh biển rộng, quản gia trên đảo sắp xếp hành lý mà các vị khách quý mang đến một cách có trật tự.
Gió biển luồn qua mái tóc, lướt qua gò má, sóng nước dập dềnh. Vừa xuống máy bay, Lâm Hướng Dương đã như phát cuồng, kéo lấy Kỷ Ngọc Lâm và Hoàng Thiên Thiên ồn ào đòi tìm chỗ thay đồ.
Biệt thự nằm không xa bờ biển, tất cả các phòng đều là phòng hướng biển.
Cố Vũ dẫn bọn họ bước vào biệt thự: "Mọi người cứ chọn phòng theo ý thích. Tối nay sẽ tổ chức một buổi tiệc bên bờ biển, ai mệt thì nghỉ ngơi trước, để dành sức để tối quẩy."
Vách ngăn tầng một của biệt thự đều được thiết kế cảm ứng tự động âm tường, có thể thông thẳng ra ngoài trời. Họ ngồi trên sofa, trước mắt là đường chân trời không một chút cản trở.
Kỷ Ngọc Lâm đi dạo quanh căn phòng khách rộng lớn, bên hồ bơi ngoài trời còn có vài con chim biển không sợ người đang đậu lại, nghiêng đầu tò mò ngắm cậu.
Cậu ngồi xổm xuống, đối mặt với mấy chú chim biển, tâm trạng u uất trên máy bay cũng vì thế mà tan biến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!