Chương 36: (Vô Đề)

| Chương 36 |

Ngày Kỷ Ngọc Lâm xuất viện là một ngày thời tiết đẹp. Cậu thu dọn hành lý đơn giản rồi đi làm thủ tục xuất viện. Sau khi bố mẹ đến, ba người lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.

Từ bệnh viện trở về nhà, Kỷ Ngọc Lâm bỗng cảm thấy như đang sống trong một giấc mơ mơ hồ, không thật.

Kỷ phu nhân kéo tay cậu bước vào phòng ngủ: "Phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, chăn ga gối đệm cũng thay mới hết rồi. Hôm qua trời nắng, mẹ đem chăn và gối ra ban công phơi cả ngày đấy."

Kỷ Ngọc Lâm v**t v* chiếc chăn đông đã được gấp gọn, qua đầu ngón tay dường như còn cảm nhận được hơi ấm của ánh nắng mặt trời vẫn lưu lại trên đó. 

Cậu mím môi cười khẽ: "Cảm ơn mẹ."

Kỷ phu nhân nhẹ nhàng vuốt mái tóc có phần dài ra của cậu: "Con không về, mẹ cứ thấy lo lắng không yên. Lúc nào cũng muốn làm chút việc cầu may, mong sau này Lâm Lâm không phải vào viện nữa. Bình an, khỏe mạnh là quan trọng nhất."

Kỷ phu nhân hỏi: "Tối nay con muốn ăn gì? Mẹ vào bếp chuẩn bị."

Kỷ Ngọc Lâm đứng dậy đi theo: "Con giúp mẹ."

Kỷ phu nhân mỉm cười bảo cậu ngồi lại: "Không cần đâu, ở viện mấy ngày có thấy bí bức lắm không? Mẹ có chút nhớ tiếng đàn của con rồi."

"Được ạ." Kỷ Ngọc Lâm dịu dàng ngoan ngoãn nhìn người mẹ hiền từ trước mặt: "Con mở cửa ra nhé, như vậy mẹ nấu ăn cũng nghe được tiếng đàn."

Âm thanh của cây đàn piano nhẹ nhàng lan tỏa trong căn nhà, mang theo vài phần tươi vui và vài phần êm dịu khiến lòng người an ổn. Khúc nhạc như dòng nước chảy, cũng giống như tâm trạng của Kỷ Ngọc Lâm lúc này.

Nhóm chat ký túc xá lại trở về sự náo nhiệt thường ngày.

Lâm Hướng Dương từ sáng sớm đã bắt đầu nhắn tin trong nhóm, Hoàng Thiên Thiên thì tranh thủ lúc rảnh cũng nhắn lại. Kỷ Ngọc Lâm sau khi chơi đàn đã thỏa thích mới mở nhóm ra xem họ đang nói gì.

Nhật Nhật: [Quà đi du lịch tôi mang về đã gửi cho các cậu rồi đó, chắc hôm nay là tới nơi~ nhớ kiểm tra tình yêu dạt dào của tôi nha~ hôn gió. jpg] 

Thiên Thiên: [Vui mừng. jpg] 

Thiên Thiên: [Hôm qua tôi làm rất nhiều bánh quy với đủ loại vị, lát nữa gói lại rồi gửi cho mọi người.] 

Kỷ Ngọc Lâm: […… Tôi chưa kịp chuẩn bị gì cả.] 

Nhật Nhật: [Lâm Lâm là bệnh nhân mà, hôm nay xuất viện cũng không cho bọn tôi đến đón.] 

Kỷ Ngọc Lâm khẽ thấy xót trong lòng: [Không muốn để các cậu cứ phải đến bệnh viện mãi.]

Sau một lúc trò chuyện trong nhóm ký túc, Kỷ Ngọc Lâm chạy xuống bếp thấy mẹ đã chuẩn bị gần xong bữa tối, bèn chủ động bê bát đĩa bày biện lên bàn.

Trời vừa tối, ba người ăn xong thì ngồi trò chuyện trong phòng khách một lúc.

Kỷ phu nhân nói nếu ngày mai thời tiết đẹp thì ra ngoài dạo phố một chút. Kỷ Thành Chiêu bận rộn với công việc của công ty, Kỷ Ngọc Lâm suy nghĩ rồi nói: "Con đi với mẹ."

Kỷ Thành Chiêu hơi gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị như thường ngày, Kỷ phu nhân thì xúc động nắm chặt tay Kỷ Ngọc Lâm.

Phản ứng của bố mẹ lại khiến Kỷ Ngọc Lâm thấy áy náy.

Trước đây cậu không có nhiều thời gian bên cạnh bố mẹ, tuy không làm họ phải quá lo lắng, nhưng nhịp sống của cậu lại quá khuôn khổ, cố định — vì luyện đàn mà cậu đã vô tình lơ là việc ở bên họ, đặc biệt là mẹ.

Buổi tối, Kỷ Ngọc Lâm trở về phòng xem bản nhạc, điện thoại báo có tin nhắn dưới tầng có bưu kiện gửi đến cho cậu.

Nghĩ đến quà của Lâm Hướng Dương và Hoàng Thiên Thiên, Kỷ Ngọc Lâm vội khoác thêm chiếc áo len cashmere dày ấm.

Trời về đêm lạnh, trước khi ra ngoài, cậu kéo mũ lên che kín đầu, hai tai thỏ dựng đứng trên mũ khẽ đung đưa theo mỗi bước chân.

Kỷ Ngọc Lâm đến điểm lấy hàng nhận quà của Lâm Hướng Dương và Hoàng Thiên Thiên, đang trên đường về thì bỗng khựng lại, chần chừ rồi vòng sang làn đường bên cạnh, đứng trước một chiếc xe và gõ nhẹ lên cửa kính.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!