| Chương 30 |
Hôm nay tuyết rơi lác đác suốt cả ngày, lúc ngừng lúc lại tiếp tục.
Khi Kỷ Ngọc Lâm gặp Bùi Nhẫn cùng mấy người khác bạn của anh, tuyết vừa có dấu hiệu ngớt lại bắt đầu rơi, xen lẫn những cơn gió lạnh.
Cậu đưa tay che mắt, giây tiếp theo đã bị Bùi Nhẫn nắm lấy cánh tay kéo về phía mình.
Bóng dáng cao lớn thẳng tắp gần như hoàn toàn chắn gió tuyết thổi tới từ bên cạnh. Kỷ Ngọc Lâm hơi ngẩng đầu, khẽ hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Cố Vũ phát huy sự hiếu kỳ và nhiệt tình của mình, đôi tai thính tai nghe được câu hỏi của Kỷ Ngọc Lâm liền lập tức xen vào: "Bọn anh ra ngoài bàn chút chuyện tiện thể ăn cơm, em cũng đi cùng đi, bạn học nhỏ."
Vốn dĩ Cố Vũ định gọi cậu là "tiểu mỹ nhân", nhưng sợ bị ánh mắt sắc bén của Bùi Nhẫn chém bay, đành nhịn xuống.
Bùi Nhẫn cụp mắt, ánh nhìn rơi vào chiếc mũ len màu kaki còn vương những bông tuyết của Kỷ Ngọc Lâm, dừng lại ở chóp mũi đỏ bừng vì lạnh của cậu: "Nơi này không tiện nói chuyện, theo anh qua kia ăn đi."
Cố Vũ hùa theo: "Đi nào!"
Khó từ chối lòng nhiệt tình, Kỷ Ngọc Lâm chậm rãi "ồ" một tiếng.
Khóe môi Bùi Nhẫn khẽ nhếch lên: "Chỉ có vài người bọn anh thôi, đừng căng thẳng."
Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng gật đầu.
Cậu mặc đồ mùa đông dày cộp, bước đi trên tuyết trông có chút lóng ngóng.
Ngược lại, mấy alpha bên cạnh trông như thể trong người mang theo lò sưởi, ai nấy đều cao ráo, phong thái nhã nhặn.
Kỷ Ngọc Lâm không nhịn được cảm thán: "Các anh không lạnh à?"
Lời nói vừa thốt ra hơi thở nóng phả ra thành làn khói trắng, cậu kéo khăn quàng lên che kín mặt, lặng lẽ đi bên cạnh Bùi Nhẫn.
Bọn họ băng qua một con phố giăng đầy đèn trang trí lễ hội, chẳng mấy chốc đã bước vào một quán ăn mang phong cách cổ điển.
Khi thấy họ bước vào, Kỳ Lễ đang ngồi trên ghế cao bên quầy bar uống rượu, lên tiếng: "Cuối cùng các cậu cũng đến rồi."
Ánh mắt anh ta chuyển đến Kỷ Ngọc Lâm, lộ ra một tia ý vị sâu xa.
Mấy alpha chọn chỗ ngồi trên sofa rộng rãi, thoải mái, Kỷ Ngọc Lâm chọn một góc, bên cạnh có một chậu trúc phú quý che khuất tầm nhìn.
Bùi Nhẫn và mấy người kia có chuyện cần bàn, cậu không muốn làm phiền, chỉ định "ăn no" rồi rời đi.
Người phục vụ mang nước ấm đến, Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng lịch sự cầm ly lên nhấp vài ngụm.
Nước ấm lan xuống dạ dày, hơi lạnh trong người cũng dần tan đi, tay chân cậu bắt đầu ấm lên.
Rất nhanh, Kỷ Ngọc Lâm nhận ra nhà hàng này không có khách ra vào khác, suy nghĩ một chút liền đoán ra đây chắc là quán của bọn họ, không kinh doanh mà chỉ dùng để tụ tập riêng tư.
Bùi Nhẫn nghiêng người dựa vào lưng ghế, ngẫu nhiên đáp lời vài câu với bạn, ánh mắt lướt qua Kỷ Ngọc Lâm đang uống nước, quan sát cậu một cách kín đáo.
Cố Vũ giơ tay, ra hiệu cho quản lý đi chuẩn bị món ăn.
Anh ta nhìn qua mấy người bạn, mỉm cười, rồi vẫy tay với Kỷ Ngọc Lâm: "Nói chuyện nhiều làm khô cả họng rồi, ăn chút gì trước đã."
Rồi lại nhướng mày nhìn cậu: "Tiểu——bạn học nhỏ, lại đây ngồi."
"Lâm Lâm." Bùi Nhẫn vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình: "Đến đây."
Bốn alpha trong phòng mỗi người ngồi một hướng, Kỷ Ngọc Lâm không quen thân với những người còn lại, nên chọn ngồi bên cạnh Bùi Nhẫn, khẽ nói: "Nếu anh bận thì lát nữa em về trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!