Hôm đó, Bùi Nhẫn đã sắp xếp để Kỷ Ngọc Lâm chuyển sang một phòng bệnh mới.
Phòng bệnh là dạng phòng suite, bên trong có phòng ngủ chính, kèm theo một phòng nghỉ nhỏ và phòng khách. Phòng có nhà vệ sinh riêng với khu vực khô và ướt được tách biệt.
Ngoài ra, còn có một ban công ngập tràn ánh sáng tự nhiên. Từ ban công, có thể nhìn ra phần lớn hồ nhân tạo của bệnh viện. Xa xa, những chú bồ câu trắng đang đậu trên bãi cỏ, tạo nên một khung cảnh thư thái và thoáng đãng.
Kỷ Ngọc Lâm nằm trên giường, ánh mắt lơ đãng dừng lại, hướng ra ngoài ban công.
Bùi Nhẫn đứng ở ban công quay lưng lại phía cậu, đang nói chuyện điện thoại. Kỷ Ngọc Lâm lặng lẽ cúi đầu, vài lọn tóc dài che phủ hàng mi, sống mũi cao thanh tú, đôi môi căng mọng hơi nhếch lên một cách khẽ khàng.
Kết thúc cuộc gọi, Bùi Nhẫn bước vào trong: "Anh ra ngoài lấy thêm vài bộ đồ để thay."
Kỷ Ngọc Lâm khẽ "ừ" một tiếng.
Cậu không thể ngăn cản Bùi Nhẫn ở lại bệnh viện để chăm sóc mình. Nghĩ đi nghĩ lại, cậu tự nhủ cứ xem như nhân lúc cơ thể yếu ớt nhất, tham luyến thêm chút ấm áp này cũng không sao.
Đợi đến lúc xuất viện, khi học kỳ mới bắt đầu, cậu sẽ từ từ giữ khoảng cách với anh.
Trước khi bước ra cửa, Bùi Nhẫn rót cho Kỷ Ngọc Lâm một cốc nước, đặt trên bàn cạnh giường – một vị trí rất tiện để với lấy.
Anh tiện tay vén mái tóc rủ xuống trán của Kỷ Ngọc Lâm. Khi tóc dài hơn, omega trông càng trẻ trung hơn, giống như một nụ hoa vừa mới hé nở, từng góc cạnh đều tỏa ra hương thơm ngọt dịu.
Dù cả Bùi Nhẫn và Kỷ Ngọc Lâm đều trạc tuổi nhau, khí chất giữa họ lại hoàn toàn trái ngược. Một người tùy hứng phóng khoáng, một người thanh nhã tinh tế.
Kỷ Kỷ Ngọc Lâm phân hóa thành omega chưa đầy hai năm, nét ngây ngô vẫn còn, nhưng cũng bắt đầu chớm nở vẻ chín chắn.
Còn Bùi Nhẫn đã là một alpha xuất chúng, hội tụ đầy đủ những đặc điểm của một alpha đỉnh cấp.
Ánh mắt nhìn chằm chằm không chút kiêng dè của Bùi Nhẫn khiến Kỷ Ngọc Lâm thấy không thoải mái. Cậu siết chặt tấm chăn mỏng đang đắp trên bụng. Nhưng trước khi cậu kịp nói, Bùi Nhẫn đã lùi lại vài bước, nhướng đôi lông mày sắc nét.
"Nhớ bù cho đủ mấy tập chưa xem trong hai tháng qua. Anh xuống gặp hai người bạn, có gì thì nhấn chuông gọi y tá."
Kỷ Ngọc Lâm cảm thấy bất đắc dĩ: "Đừng coi em như con nít."
Bùi Nhẫn bật cười, ánh mắt sáng ngời nét trêu đùa: "Nhưng Lâm Lâm nhà chúng ta bây giờ còn cần chăm sóc hơn cả con nít đấy chứ."
Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "nhà chúng ta", rồi bước ra ngoài, không nhận ra ánh nhìn phức tạp và kìm nén của Kỷ Ngọc Lâm từ phía sau.
Bùi Nhẫn bước ra khỏi bệnh viện, băng qua con đường đối diện, mở cửa một chiếc xe Manchester phiên bản giới hạn toàn liên minh.
Cố Vũ ném cho Bùi Nhẫn một ánh nhìn trêu ghẹo, trong khi người ngồi ghế phụ, Kỳ Lễ, chỉ lạnh lùng đẩy gọng kính, ánh mắt cũng mang cùng một ý vị.
Hai alpha đều dồn sự chú ý lên Bùi Nhẫn, trong ánh nhìn phảng phất vẻ tò mò.
Cố Vũ đưa cho Bùi Nhẫn một túi giấy, tiện tay phát huy bản tính tò mò: "Lại chăm sóc omega trúc mã kia của cậu à?"
Bùi Nhẫn thờ ơ đáp một tiếng, Cố Vũ lập tức huýt sáo: "Được đấy, cậu ấy là bạn trai tương lai của cậu à?"
"Hay là vợ sắp cưới?"
Cố Vũ và Kỳ Lễ đã từng nghe Bùi Nhẫn nhắc đến cậu bạn thanh mai trúc mã omega thân thiết này không ít lần, nhưng lại chưa từng gặp mặt.
Lần này, hai người vốn định nhân dịp mang quần áo tới bệnh viện cho Bùi Nhẫn để tiện thể nhìn xem rốt cuộc cậu omega ấy trông như thế nào, mà lại được Bùi Nhẫn chăm sóc đặc biệt như vậy.
Đáng tiếc, Bùi Nhẫn viện cớ Kỷ Ngọc Lâm vừa phẫu thuật, cần yên tĩnh dưỡng sức, dứt khoát chặn đứng ý định của họ.
Cố Vũ chậc lưỡi: "Giữ kỹ thật đấy."
Trước đó, ngay khi vừa từ tỉnh A trở về, Bùi Nhẫn đã lập tức đến bệnh viện. Ban đầu, Cố Vũ và Kỳ Lễ đã tìm được chỗ để tổ chức tiệc chào mừng anh trở về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!