Sau khi Diệp Thiên giác ngộ, Trần Lạc Y cuối cùng cũng được giải phóng.
Đến giờ ăn trưa, các lớp cử người đi nhận củi, nồi, nguyên liệu, gia vị để chuẩn bị nấu ăn ngoài trời. Mỗi lớp sẽ đảm nhiệm một món khác nhau, lớp của Trần Lạc Y sẽ nấu món canh súp.
Canh súp cần phải cắt khoai tây, cà rốt, băm thịt, nấu nước. Các bạn trai sẽ nhóm lửa, cời lửa, bưng bê, còn các bạn gái sẽ tham gia nấu ăn.
Đây là lần đầu Trần Lạc Y được nấu ăn. Em hào hứng gia nhập và ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị của cô giáo. Diệp Thiên rất muốn ở cùng cô nhưng bị cô trừng mắt bắt phải đi nhóm lửa. Anh ấm ức, giùng giằng không muốn nhưng vẫn phải nghe theo. Vợ là nhất. Lời vợ nói là thánh chỉ, không thể không tuân.
Tuy Trần Lạc Y rất nhiệt tình nhưng tay chân lại vô cùng vụng về, sau khi em làm rớt dao hai lần thì các bạn hoảng hồn không ai dám giao cho em việc cắt rau củ nữa. Em bị đẩy qua khâu ướp thịt, nêm gia vị. Trần Lạc Y không hề phàn nàn mà vẫn vui vẻ nhận gia vị.
Việc em trốn việc buổi sáng, và việc em qua lại gần gũi với "đàn anh" điển trai Diệp Thiên đã khiến không ít người bất mãn. Bọn chúng cảm thấy cô giáo rất thiên vị cho Diệp Thiên và Trần Lạc Y. Ganh tị là bản tính của con gái, nên khi vài người thấy Trần Lạc Y tách khỏi Diệp Thiên thì rất nhanh đã tận dụng cơ hội.
Vì chưa từng nấu ăn nên Trần Lạc Y không biết cách phân biệt gia vị, em chỉ biết lọ màu xanh là đựng muối, lọ màu vàng đựng đường, mà không biết gia vị bên trong đã bị tráo đổi. Sau khi nhận chỉ thị nêm năm muỗng muối vào canh, em nhanh tay bỏ vào, cũng không biết phải nếm lại đã chạy qua báo cáo nhiệm vụ hoàn thành. Các bạn trong lớp cũng tin tưởng không ai kiểm tra, mọi người chỉ thấy mùi thơm của nồi canh súp tỏa ra ngào ngạt thì chắc hương vị cũng không tệ.
Em nào biết có vài đôi mắt hả hê nhìn em, chờ mong em bị bẽ mặt.
Giờ ăn đến, các lớp mang món mình ra trao đổi với nhau. Hầu hết những món ăn của những đầu bếp nghiệp dư đều không tệ, tuy có cái hơi mặn, có cái hơi nhạt, nhưng nhìn chung vẫn chấp nhận được. Quan trọng là niềm tự hào được ăn bữa cơm do chính tay mình nấu đã khiến các em ăn rất ngon miệng.
Bỗng nhiên, một nam sinh bên lớp Hướng Dương "Á" lên một tiếng, mếu máo nhìn cô giáo:
"Cô ơi, canh này ngọt quá!"
Sau em ấy, cũng có rất nhiều em khác đồng loạt lên tiếng vì món canh. Cả trường quay ra nhìn lớp Lá Me nghi vấn, các em lớp Lá Me đỏ bừng mặt vì xấu hổ khi món ăn bọn chúng nấu bị thất bại.
"Không thể nào, chúng em đã nêm nếm theo chỉ dẫn mà. Khoai tây và cà rốt cũng được nấu nhừ đúng như cô nói. Sao lại thế này được?"
"Đúng vậy đó, chúng ta đã làm theo cô giáo, sao lại ngọt như vậy được?"
"Đây là lỗi của khâu nêm gia vị."
Thế là ánh mắt của mọi người lại đổ dồn qua năm bé gái trong góc, đương nhiên cũng có cả Trần Lạc Y. Bị mọi người nhìn chằm chằm khiến các bé rất lúng túng, sợ hãi. Mễ Hoa nhanh miệng lên tiếng: "Sao lại ngọt được, lúc nãy mình đã bảo Trần Lạc Y bỏ muối vào canh rồi cơ mà."
Trần Lạc Y lắp bắp: "Mình đã bỏ đúng năm muỗng muối đó…"
"Không phải đâu, cậu bỏ nhầm đường rồi, Lạc Y, muối là lọ màu vàng cơ mà, lúc nãy mình thấy cậu bỏ lọ màu xanh."
Trần Lạc Y sững sờ, em nhớ rõ cô giáo dặn muối là lọ màu xanh, sao bây giờ lại thành màu vàng được.
"Lạc Y, cậu không kiểm tra gia vị trước khi nêm sao? Tại cậu mà nồi canh của cả trường hỏng rồi, không thể ăn được nữa."
"Đúng vậy, có ai lại ăn canh ngọt thế này bao giờ."
"Sao Lạc Y lại hậu đậu vậy chứ, không thể cắt rau cũng không biết nêm gia vị."
…
Từng tiếng chỉ trích, trách móc vang lên khiến Trần Lạc Y vừa sợ hãi, vừa hối hận, em lặng lẽ thút thít, không ngừng nói xin lỗi.
Bỗng nhiên, một tiếng nói vang lên thu hút sự chú ý của mọi người lại:
"Sao những lớp khác muối được bỏ vào lọ xanh, chỉ có lớp mình là lọ màu vàng?"
Nghe vậy, mọi người bắt đầu nhao nhao đi kiểm tra, thấy đúng như lời Diệp Thiên nói. Những giáo viên sau giây phút lúng túng ban đầu cũng bắt đầu thấy điểm không hợp lý. Rõ ràng họ đã bỏ muối vào lọ xanh và dặn dò các em cẩn thận, vì có những em chưa biết cách phân biệt gia vị. Tại sao chỉ lớp Lá Me là ngược lại?
Chẳng lẽ có người âm mưu hãm hại bạn?
Nói đến "âm mưu" với trẻ em bốn năm tuổi thì thật có hơi quá, nhưng thủ đoạn vụng về, nhiều sơ hở như vậy không thể là người lớn làm ra được. Người bị chỉ trích nhiều nhất là Trần Lạc Y, em ấy bị ai ghét đến mức hãm hại như vậy đây?
Sắc mặt Mễ Hoa và mấy bạn gái trắng bệch, chúng cố tỏ ra bình tĩnh nhưng chẳng che giấu được bao nhiêu. Diệp Thiên lạnh mắt nhìn qua bọn chúng, dám hại Lạc Y của anh, chán sống rồi sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!