Hôm nay Tạ Sâm rất hào hứng.
Thằng bé đóng sập cửa ô tô lại, nghênh ngang đi vào trường mẫu giáo Ánh Dương với tư thế cậu chủ nhỏ. Vừa bước vào lớp, em đã rút một vật trong túi ra, hí hoáy bấm tít tít trước mặt đám bạn cùng lớp.
Cả đám đều ngẩn tò te, không biết vật trong tay Tạ Sâm là gì. Tụi nó bắt đầu xúm lại, một phút sau, những tiếng trầm trồ thán phục vang lên.
"Ôi chu choa, điện thoại di động đấy."
"Nhà tớ cũng có cái này. Nhà tớ cũng có cái này. Nhưng mà nó to và đen hơn cơ."
"Đồ ngốc, cái đó là điện thoại bàn chứ không phải di động đâu."
"Di động là thế nào?"
"Là nó giống điện thoại bàn mà không có dây ấy."
"Lũ nhà quê, di động sao có thể giống điện thoại bàn, nó còn có thể chụp hình, nghe nhạc nữa cơ."
Nói xong, Tạ Sâm chỉnh một bài nhạc thiếu nhi đang thịnh hành rồi ấn nút, tiếng nhạc ting tang sôi động vang lên khiến đám trẻ trong lớp Lá Me càng thêm hâm mộ.
Diệp Thiên đẩy cửa phòng học, nhìn một đám con nít túm tụm trước mắt, anh không hề tò mò tụi nó đang làm gì. Dù sao anh cũng đã qua cái tuổi xuýt xoa trước một con siêu nhân hay cái xe điều khiển từ xa nào đó rồi.
Nhưng Trần Lạc Y thì tò mò. Em quẳng ba lô chạy vào đám đông muốn xem chuyện gì đang xảy ra. Khi nhìn thấy điện thoại di động trên tay Tạ Sâm, hai mắt em tỏa sáng, miệng khen ngợi liên tục.
"Ôi cái máy hát. Cái máy này biết hát."
"Không phải máy hát…" Tạ Sâm ho khan, hơi đỏ mặt, ấp úng nói: "Đây là điện thoại di động, nhà của Lạc Y không có cái này ư?"
"Di động sao? Có có, ba và các anh trai có, nhưng họ không cho Lạc Y."
"Vậy mình cho Lạc Y mượn nhé."
Đám bạn học xung quanh ồ lên bất mãn. Tên công tử Tạ Sâm lại chịu thua dưới "hoa mẫu đơn" rồi. Ai chẳng biết Tạ Sâm mến Trần Lạc Y đã lâu, chỉ trước mặt cô bé cậu mới không giở tính công tử ra thôi. May mà Trần Lạc Y tốt tính, nếu cô cũng học thói tiểu thư thì chắc giờ này Tạ Sâm bị hành hạ đến thảm. Ai bảo cậu chàng lại thích nghe lời Trần Lạc Y răm rắp chứ.
Trần Lạc Y thích thú cầm cái "máy hát". Đây là loại di động đơn giản, màn hình màu, có thể nhắn tin, chụp hình, nghe nhạc. Nhưng bộ nhớ của nó không lớn lắm, chụp hình cũng không rõ nét. Dù vậy, đối với "đám nhà quê" lớp Lá Me thì đã đủ cho tụi nó xúc động rồi.
"Tách".
Một tiếng động kỳ lạ vang lên. Tụi nhà quê dáo dác nhìn nhau, sau đó quay ra đằng sau lưng.
Diệp Thiên đang cầm một chiếc điện thoại di động trong tay, quay ống kính về phía Trần Lạc Y. Tiếng "tách" vừa rồi là tiếng máy chụp hình. Anh thấy một đống cặp mắt đang trố ra nhìn mình thì mỉm cười, vui vẻ bấm "tách tách" thêm vài cái nữa.
Sau đó anh đến gần, giơ màn hình ra cho Trần Lạc Y xem. Người trên màn hình là cô, cô đang mở to mắt nhìn ống kính, vẻ mặt hết sức kinh ngạc.
"A, chụp hình chụp hình."
"Điện thoại di động đấy!"
"Nhưng cái này không có bàn phím, làm sao mà bấm được?"
Diệp Thiên buồn cười, không trả lời tụi nó. So với một người đã tận hưởng qua cuộc sống công nghệ cao hiện đại như anh thì mấy thứ này lạc hậu đến đáng thương. Đây là chiếc điện thoại cảm ứng hiện đại nhất rồi, nhưng ứng dụng của nó vẫn hạn chế, chụp hình cũng không đẹp. Nhưng nếu Lạc Y thích thì anh sẽ đưa cho cô chơi.
"Ấn vào đây."
Trần Lạc Y ngơ ngác ấn vào.
Màn hình lóe lên, bộ phim ngắn "Sói xám và thỏ" bắt đầu chiếu. Cả lớp ồ à ngưỡng mộ rồi xúm lại cùng xem phim.
"Sói xám và thỏ" thật tuyệt vời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!