Chương 3: (Vô Đề)

Diệp Thiên gặp cô gái đó ở nước J.

Khi đó anh đã đến nước J được nửa năm, sự nghiệp đang tiến hành đến giai đoạn quan trọng, anh bận tối mắt tối mũi không có lấy một phút rảnh rỗi, nên anh cho phép mình bỏ qua các cuộc gọi điện thăm hỏi từ quê nhà, từ Trần Lạc Y.

Cô là một nhân viên nhỏ trong công ty anh, thật sự rất nhỏ, không đáng để ý, nhưng vì công ty đang ở giai đoạn quan trọng, cần các nhân viên nỗ lực hết công suất, mà cô gái đó lại nỗ lực gấp đôi người khác, nên vào được mắt xanh của quản lý.

Quản lý đề cập với anh trong giờ cơm trưa, nói cô gái tỉ mỉ ấy có thể làm tốt vai trò thư ký riêng của anh.

Nửa năm nay, không có Trần Lạc Y bên cạnh, cuộc sống của anh thật sự rất "khó khăn". Không ai pha cà phê hợp khẩu vị, cơm đặt luôn có những món anh không thích hoặc dị ứng, đi dự tiệc về cũng không có bàn tay ai chăm sóc, công việc thì lu bù mà chẳng ai làm vừa lòng được sếp, khiến anh ngày càng "tiêu điều".

Một thư ký riêng, anh rất cần.

Thế là gặp mặt. Thế là nhậm chức.

Không thể phủ nhận Mạc Trúc làm việc rất tỉ mỉ, cẩn thận. Cô có thể kiên nhẫn pha đi pha lại cà phê đến khi hợp ý anh thì thôi. Ngoài việc chính, cô còn rất quan tâm đời sống riêng của anh, quả thật không có gì đáng chê trách.

Đến một ngày, anh phát hiện có một chậu tử đinh hương tím đặt trên bàn làm việc của mình.

Những bông hoa bốn cánh phơn phớt tím còn đọng nước khoe sắc trong ánh nắng, tỏa mùi hương nhàn nhạt ra xung quanh, khiến tim anh rung động. Vì sao? Vì đây là loại hoa mà mẹ anh thích.

Mẹ anh trồng một vườn tử đinh hương tím trong ngôi biệt thự. Hàng ngày bà tưới nước, chăm sóc cho chúng. Đôi khi bà sẽ ôm anh nằm ngoài vườn, kể chuyện cổ tích cho anh nghe. Những kỷ niệm tưởng như đã ngủ quên, nay lại được chậu tử đinh hương tím này đánh thức.

Anh thấy tinh thần mình thả lỏng đi rất nhiều sau nhiều tháng làm việc căng thẳng. Hỏi ra mới biết, chậu hoa này là do Mạc Trúc mang đến.

Cô xin lỗi anh vì không được anh cho phép đã tự quyết định, nhưng anh không trách cô, cũng không khen ngợi. Dù vậy, cô vẫn luôn tự giác chăm sóc cho chậu tử đinh hương, ngoài ra, kể từ ngày đó, phòng làm việc của anh lúc nào cũng tràn ngập mùi hoa tử đinh hương thơm ngát.

Sau vài tháng nữa, anh chính thức cho phép cô ở bên cạnh mình. Nghĩa là có thể đi dự tiệc cùng anh với tư cách tình nhân, được phép đến nhà anh, ngồi chung xe với anh đến công ty. Cả công ty không ai nói gì, nhưng mọi người đều ngầm hiểu, Mạc Trúc và tổng giám đốc là một cặp.

Cho dù tổng giám đốc đã có vị hôn thê đi chăng nữa.

Lúc đó, anh đã không liên lạc gì với Trần Lạc Y hơn nửa năm. Anh cũng không cho là mình đang làm chuyện có lỗi với cô, vì dù anh ở cạnh Mạc Trúc, nhưng anh luôn giữ giới hạn cho cả hai. Anh chưa từng hôn hoặc cùng giường với cô. Không chỉ bây giờ, mà từ khi đính hôn anh đã không "vượt rào" một lần nào. Còn trước đó? Đàn ông đặt hết tâm tư vào sự nghiệp có mấy ai còn rảnh rỗi nghĩ đến chuyện đó đâu.

Anh cảm thấy anh rất "sạch", rất trong sạch, không có một chút lỗi nào với Trần Lạc Y.

Anh nghĩ có lẽ anh đã yêu Mạc Trúc, nên anh cho phép cô ở cạnh mình, cô cũng chưa từng đòi hỏi thêm gì cả. Nhưng anh sẽ không cưới cô, vì lời hứa với ba, vì nhẫn đính hôn trên tay mình.

Bây giờ nghĩ lại, anh mới biết anh chưa hề yêu Mạc Trúc lần nào. Có chăng đó chỉ là tình thương dành cho mẹ bị anh lầm tưởng thành tình yêu với cô mà thôi.

Sau ba năm phát triển sự nghiệp ở nước ngoài, anh về nước. Mạc Trúc cũng về cùng anh.

Trần Lạc Y đến sân bay đón anh. Khi nhìn thấy anh, gương mặt cô vô cùng kích động, tay chân luống cuống không biết để đâu, anh vừa qua cửa kiểm soát là cô đã chạy như bay tới nhào vào lòng anh.

Đó là cái ôm đầu tiên của hai người.

Anh hơi ngẩn ra, đứng đơ bất động. Bỗng bên cạnh có người gọi anh: "Thiên."

Mạc Trúc kéo tay anh, nhíu mày nhìn Trần Lạc Y. Không hiểu sao anh có chút chột dạ, anh đẩy Trần Lạc Y ra, nghiêm mặt nhìn cô không nói gì.

Trần Lạc Y nhìn sang Mạc Trúc, vẻ mặt cô ngơ ngác, hoang mang.

Ông trời ơi, xin hãy nói với cô là không phải như vậy đi…

Không khí giữa ba người có gì đó rất ngượng ngùng, xấu hổ. Cuối cùng, Mạc Trúc lên tiếng trước: "Thiên, cô ấy là ai vậy? Anh không giới thiệu với em sao?"

"Đây là Trần Lạc Y. Là… vị hôn thê của anh."

Nghe thấy ba chữ "vị hôn thê", hai mắt Trần Lạc Y tỏa sáng, cô vui mừng nhìn anh, anh còn nhìn thấy vệt nước ngân ngấn trong đó nữa.

Mạc Trúc mím môi không nói gì. Sau đó cô mỉm cười với Trần Lạc Y, đưa một bàn tay ra: "Chào Trần Lạc Y, tôi là Mạc Trúc, là bạn gái của Thiên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!