Trọng tài xua những tuyển thủ trường C đang nổi giận về lại sân mình, ổn định một lần nữa rồi phát bóng. Vì lần này trường C phạm luật nên quyền phát bóng thuộc về trường Z.
Còn về việc khiêu khích, chỉ cần không động tay động chân thì trọng tài cũng không làm gì được. Tốt nhất nên nhét nút tai vào để không bị khiêu khích đi ~
Người phát bóng lần này là Diệp Thiên, bởi vì trong đội không ai có lực đá và lực khống chế tốt hơn anh. Diệp Phong vận sức chờ nhận bóng. Chạy đà, sút, trái bóng bay bổng đến tận ranh giới hai sân. Diệp Phong nhảy lên đón đầu, sau đó phóng như bay dẫn bóng về phía khung thành đối phương. Lần này cậu sẽ "biểu diễn solo", tốc độ của Diệp Phong ít ai sánh bằng nên Diệp Thiên hoàn toàn không lo lắng.
Nhưng hiển nhiên Diệp Thiên đã vui mừng quá sớm, sau hai lần bị chơi khăm, Lý Thành đã nâng cảnh giác lên mức cao nhất. Khi thấy Diệp Phong dần dần lách mình qua hàng tiền vệ, qua hậu vệ, Lý Thành liếc mắt nhìn tên trung vệ đứng cạnh mình, tên đó gật đầu rồi cả hai cùng xông lên.
Lý Thành rất to con, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng tên trung vệ bên cạnh còn cao lớn hơn. Chỉ hai cái nhích người, một bức tường thịt đã hình thành. Khi Diệp Phong xông tới, cậu rất ngạc nhiên nhưng tốc độ vẫn không dừng lại.
Diệp Phong lách sang phải, làm một động tác giả lừa hai tên trung vệ, muốn tìm một khe hở để sút vào lưới, nhưng hai tên đó vẫn đứng sừng sững không hề nhúc nhích. Chẳng lẽ tụi nó định chọi chính diện thật? Diệp Phong nhíu mày, thả chậm tốc độ lại một chút.
Cậu quyết định xông tới luôn, lúc cậu xông tới, hai tên kia nhất định sẽ động. Chỉ cần có khe hở thì bàn này được ghi chắc rồi.
Nhưng Diệp Phong đã tính sai, hai bức tường thịt quyết định chọi chính diện. Diệp Phong không thể không lách sang bên khi chỉ còn cách hai người kia một mét. Lý Thành bước lên, vung chân cướp bóng. Vì tập thể thao quanh năm nên sức lực của Lý Thành rất lớn, đây lại là góc khuất trọng tài không nhìn thấy, cậu ta không kiêng dè gì đạp thẳng vào bắp chân Diệp Phong.
Diệp Phong cắn chặt răng, quai hàm bạnh ra nhưng không hề kêu một tiếng, vẫn cố thủ giữ bóng. Lý Thành cười lạnh, đúng là nghé con không sợ hổ, không kêu rên thì càng tốt. Lý Thành tiếp tục đạp thêm một cái nữa.
Chân Diệp Phong vẫn giữ bóng nhưng đã buông lỏng, cậu cố xoay người tìm cách đá vào. Tên trung vệ bên cạnh cũng đã gia nhập, hắn ta kèm bên trái, Lý Thành kèm bên phải, không một khe hở, thật là tiến thoái lưỡng nan.
Diệp Phong cắn chặt răng, trán nổi gân xanh, hai tên này cậy mạnh không kiêng nể gì. Cậu dùng chân kẹp bóng, cố sức nhảy lên muốn tìm cách thoát ra.
Vừa giãn được một khoảng cách, Diệp Phong bất chấp nguy hiểm sút bóng. Quả bóng sượt qua vai Lý Thành bay thẳng vào khung thành. Diệp Phong ngã xuống, lại va chạm với hai bức tường thịt kia một lần nữa, đau thấu xương.
Không nghe thấy tiếng còi công nhận bàn thắng, Diệp Phong cố sức ngồi lên, sửng sốt nhìn tên thủ môn đang một tay giữ bóng. Sút hỏng rồi.
Cổ động viên trường Z ồ lên tiếc nuối. Cảnh Diệp Phong giằng co với hai trung vệ đều bị hai tấm lưng to lớn chắn hết, không ai thấy rõ Diệp Phong đã xoay sở như thế nào để sút bóng. Lúc Diệp Phong đi tập tễnh, mọi người đều chỉ nghĩ là do cú ngã khi sút bóng ban nãy đã gây chấn thương, không ai cho rằng là hai tên kia chơi xấu. Dù sao bao nhiêu năm nay, đội trường C luôn thắng quang minh chính đại, căn bản không cần phải chơi xấu làm gì.
Diệp Thiên sa sầm mặt, nhưng anh chỉ im lặng vỗ vỗ vai Diệp Phong, không nói gì. Tinh thần đội Z vừa lên cao đã lập tức giảm xuống, các cầu thủ căng thẳng liếc mắt nhìn nhau, chẳng lẽ phải thực hiện kế hoạch C?
Không, Diệp Thiên lắc đầu, không đủ, không chỉ là kế hoạch C…
Đấu với một đội mạnh giữ chức quán quân nhiều năm, điều quan trọng nhất là gì?
Là dùng đầu óc! Tinh thần thể thao sao? Dẹp qua một bên đi.
Các cầu thủ lần nữa vào vị trí, thủ môn trường C lấy đà, sút bóng, trái bóng thuận lợi rơi xuống chân của tiền đạo số một trường C.
Phạm Minh Tuấn vừa nhận bóng là lập tức phát động tấn công, cầu thủ trường C dâng lên như vũ báo, khí thế hùng hồn khiến các cổ động viên trường Z lo lắng xanh ruột. Trần Lạc Y xoắn xoắn tà váy, lo lắng dõi theo một bóng người trong sân.
Anh ấy thật không sao chứ?
Vừa nãy Diệp Phong bị thương, không biết có làm sao không?
Lạc Y không hiểu bóng đá, nên đương nhiên không biết thứ nước xịt vào chân Diệp Phong là gì, chỉ biết sau khi xịt nó thì cậu có vẻ khá hơn, không còn đau đớn như lúc nãy nữa.
Diệp Phong bị thương, cô cảm lo lắng không thôi, nhưng nếu người bị thương là Diệp Thiên…
… Cô tạm thời không biết gọi cảm giác này là gì.
Khủng hoảng? Khủng hoảng cực lộ? Hoang mang lo sợ?
Có vẻ không đến mức đó, nhưng không nhẹ đi chút nào.
Cô không hề biết, một thứ tình cảm kỳ lạ gì đó đã ẩn trong tim mình từ lâu, từ khi cô còn chưa sinh ra, vượt không gian và thời gian, cắm rễ, đâm chồi nảy lộc, không ngừng sinh trưởng, không còn cách nào vãn hồi.
Có những thứ, không phải khoa học và logic có thể lý giải được.
Tình hình trên sân bóng ngày càng căng thẳng, những con dã thú trường C đã tích tụ tức giận từ đầu trận, hiện giờ đã hoàn toàn phóng thích. Tận dụng tối đa ưu thế tốc độ và sức mạnh, cầu thủ trường C không kiêng dè gì xâm nhập vào sân của đối thủ, càn quét mọi ngóc ngách, không thể đối thủ có một cơ hội phản kháng nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!