Chương 16: (Vô Đề)

Tiếng còi vừa vang lên, tuyển thủ hai đội bắt đầu hành động.

Tuy trường Z dẫn bóng trước nhưng đội trường C lại không hề hoang mang. Đấu bao nhiêu năm, có năm nào trường Z đá được trận nào ra ngô ra khoai? Đám thư sinh yếu ớt đó chỉ huých nhẹ một cái đã lăn ra sân khóc lóc nỉ non rồi, thật sự rất không có tính khiêu chiến. Cho nên đối với trường C, chức vô địch đã là thứ nằm trong lòng bàn tay.

Thế nhưng, đá khoảng mười lăm phút, trường C bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, cả cổ động viên của họ cũng thấy kỳ lạ. Theo lý thì nên có một bàn thắng từ lâu rồi chứ, sao nãy giờ vẫn chưa có tiếng còi ghi bàn nào?

Quan sát kỹ lại thì họ muốn té ngửa. Nói sao nhỉ, chiến thuật của trường Z thật là… thật là không có chiến thuật nào. Đội ngũ rất hỗn loạn, tiền đạo hậu vệ là ai hoàn toàn không thể nhận ra, vì trường Z áp dụng chiến thuật "banh đâu bu đó", bất kể là trường C có bóng hay trường Z có bóng thì trái bóng vẫn bị đến sáu, bảy người vây quanh.

Nếu là trường C thì đương nhiên bu vào để cướp bóng, nếu là trường Z thì… chậc, hỗ trợ đồng đội san bằng chướng ngại vật để dẫn bóng!

Cứ như vậy, đá suốt mười lăm phút mà không có tiến triển gì, trái bóng cứ nhích qua sân đối thủ một tí, lại nhích về sân nhà một tí, xong lại nhích lên một tí, nhích xuống một tí. Sáu bảy người, chừng mười ba mười bốn cái chân, trái bóng biết lăn đi theo ai đây? (Bóng: khóc TT^TT)

Hai anh em họ Diệp bụm mặt, một lũ ngu ngốc, bu đông như thế mà vẫn không chuyền bóng qua đây được, cứ tụm một chỗ thì trận này đá bao giờ mới xong. Tuy chiến thuật rất mất mặt, nhưng cũng hết cách rồi. Làm gì có thuốc tiên nào biến một đám thư sinh thành vai u thịt bắp chỉ trong một đêm, hay làm gì có chiến thuật thần kì nào cho đám mọt sách mù thể thao này giành chức vô địch được? Chỉ còn cách này, lấy nhiều hiếp ít, một con gấu to bị chục con khỉ còi bám thì cũng chỉ có nước đầu hàng.

Kế hoạch là, bu vào, tìm cơ hội chuyền bóng cho hai anh em họ Diệp ghi bàn.

Vâng, thật sự là chỉ đơn giản thế thôi. =O=

Đám tuyển thủ trường C bắt đầu sốt ruột, nóng nảy. Bọn chúng tuy rất giận dữ nhưng một "quả cầu người" công khai, rõ ràng như thế sao có thể cường ngạnh tách ra. Lôi ra sao? Đá ra? Phạm luật, thẻ đỏ hết cả đám!

Cuối cùng tên trường C bị vây kia phát khùng, nó quyết định không nghĩ nhiều nữa, thực hiện tôn chỉ "cơ bắp là đầu" hết công suất bằng cách xoay vai, huých hết mấy đứa đang xúm vào ra. Chỉ bằng mấy cái lách người, tông thẳng, sáu bảy tuyển thủ trường Z đã không đỡ nổi ngã nhào.

Đường máu đã mở, tên kia lau mồ hôi, chuẩn bị vận sức phát bóng.

Nhưng không kịp, hiển nhiên nó đã quá coi thường tinh thần gián con "đánh hoài không chết" của đối thủ, đám này vừa ngã xuống đã có đám khác dâng lên, mười một tuyển thủ ra sân (trừ hai chủ lực họ Diệp) đều được tận dụng triệt để, ngay cả thủ môn cũng lên góp vui luôn.

WTF? Cái lý thuyết gì vậy? Bỏ trống khung thành????? (-"๏ o ๏"-)

Khán giả đã hoàn toàn chết giấc.

Tên đô con vừa nãy lại bị vây quanh, làm thế nào cũng không ra được. Vì quá cậy mạnh nên giờ toàn thân nó đau nhức, đám thư sinh này ốm o, xương xẩu đầy người, huých vào một cái cũng đau thấu. Giờ bảo nó mở đường máu lần nữa nó cũng lực bất tòng tâm. Cuối cùng sau một hồi giăng co, quả bóng cũng đã thoát khỏi lưới người lăn vào chân Diệp Phong.

Diệp Phong không hề lãng phí thời gian, lập tức dẫn bóng phóng đến khung thành đối thủ.

Tất nhiên là Diệp Thiên chạy sát theo sau. Dưới cơn choáng váng chưa kịp hồi phục của trường C, hai anh em kẻ lách người chuyền dần dần tiếp cận khung thành.

Đấu với nhau suốt một năm, có câu "chỉ đối thủ mới là người hiểu mình nhất" nên đương nhiên hai anh em họ Diệp kết hợp, hỗ trợ vô cùng chặt chẽ. Chỉ một động tác đưa chân, một cái liếc mắt họ cũng biết phải đá thế nào, phải chạy đến đâu để nhận bóng, phải chuyền ra sao. Kết quả không cần nói cũng biết, một cú đá xoáy vọt thẳng qua vai thủ môn vào góc chết, thủng lưới!

Tuýt!!! Tiếng còi công nhận bàn thắng vang lên, sân vận động bùng nổ.

Cổ động viên cả hai đội đều gào thét điên cuồng, nhưng mang ý nghĩa khác nhau. Một bên là mừng đến rơi nước mắt, bàn thắng mở màn lại thuộc về trường mình. Một bên là giận đến phát điên, đám trường C bị hóa đá hết hay sao mà không ai ra cản bóng!

Cả thầy hiệu trưởng trường Z cũng đứng lên lắc hông vài vòng. Ôi chao, mặt mũi mất bao nhiêu năm nay đã tìm lại được rồi. ≧▽≦

Hai anh em họ Diệp đắc ý đập tay nhau, hình ảnh đó chiếu lên màn hình lớn khiến đám nữ sinh thét đến đỏ mặt. Nhóm nữ Diệp"s fanclub thì trực tiếp tung băng rôn, phất cờ, hô khẩu hiệu ủng hộ thần tượng. Linh vật con dê lập tức lăn ra giữa sân bắt đầu múa. Đội hoạt náo viên vung gậy, tung bông cổ vũ chúc mừng.

Cảnh tượng hết sức náo nhiệt. Trần Lạc Y ngồi trong băng ghế dự bị cũng kích động đến đỏ cả mặt.

Bàn thắng vừa rồi là Diệp Thiên ghi. Cô không ngờ lúc anh chơi thể thao lại… đẹp trai như thế. Tư thế chạy, tư thế ghi bàn, thật không chê vào đâu được. Tim Trần Lạc Y đập thình thịch, lúc Diệp Thiên quay ra giơ ngón cái với cô, cô trực tiếp cầm bình nước lên che mặt luôn.

Mặt nóng quá, thật xấu hổ mà ~

Sau cơn hưng phấn, trận đấu lại tiếp tục, mọi người ổn định chỗ ngồi. Các tuyển thủ trường Z vui tươi hớn hở quay về vị trí, chuẩn bị đợt "bu" công tiếp theo. Trường C sau khi hoàn hồn lại thì hận đến muốn bứt hết tóc. Đội trưởng Lý Thành ngày càng mất bình tĩnh, mặt cậu ta nóng phừng phừng, hai bên tai như đang xịt khói. Kỷ Nam bước tới vỗ vai đội trưởng một cái:

"Đừng nóng vội, giận quá mất khôn, mới chỉ một bàn thôi, thời gian vẫn còn nhiều, chúng ta có thể gỡ lại rồi san bằng tụi nó."

"Mày nói hay lắm, mày có cách nào phá được chiến thuật của tụi nó, nói tao nghe!"

"Tốc độ, sức mạnh! Mày quên rồi sao, chúng nó không có thể lực mà chỉ ỷ vào số đông. Chúng ta chỉ cần đừng đi riêng lẻ, đừng cho tụi nó cơ hội sáp lại gần là được. Chuyền bóng liên tục thì chúng sẽ không thể tập trung vây ai được nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!