Mẫn Nghi không thèm để ý Lạc Y phản đối, kiên quyết kéo tay cô nàng chạy đến sân vận động.
Hôm nay là trận chung kết của hội thao cấp thành phố, có rất nhiều hạng mục thi đấu như bóng rổ, cầu lông, chạy tiếp sức,… nhưng môn thể thao vua vẫn được mong chờ nhiều nhất. Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, đám học sinh trường trung học Z đã ùa ra như ong vỡ tổ, sốt ruột chạy đến sân vận động cổ vũ cho đội nhà. Người có xe đạp thì tống hai tống ba, xiêu xiêu vẹo vẹo suýt gây tai nạn. Người không có xe đạp thì nhất chí chạy bộ chứ không chen chúc xe buýt giờ cao điểm.
Người rủng rỉnh tiền thì bắt taxi. Nói chung tất cả đều dùng mọi cách để đến được sân vận động trong thời gian nhanh nhất, bất chấp khoảng cách, phương tiện, bất chấp lớp học thêm và chồng bài tập chất cao như núi. Cảnh tượng một đoàn học sinh mặc áo đồng phục trắng cùng chạy về một hướng, vừa đẹp vừa căng tràn sức trẻ.
Những học sinh tham gia thi đấu đã được đặc cách nghỉ hai tiết cuối để đến sân vận động từ sớm, ai ai cũng hồi hộp, lo lắng bất an. So với mặt bằng chung thì học sinh trường trung học Z là hồi hộp nhất.
Tại vì sao? Vì về thành tích, trường Z luôn dẫn đầu thành phố bao năm qua. Giải thưởng học tập nào mà không về tay họ, suất học bổng, vượt lớp, tuyển thẳng vào đại học nào mà trường Z không chiếm nhiều nhất, nên trường Z đã sớm thành cái gai trong mắt các trường khác, nhất là trường trung học C. Trường C là trường mạnh về thể thao, học sinh của trường cả nam lẫn nữ đều có dáng người vạm vỡ, da nâu khỏe mạnh. Mà loại người thích vận động thì ghét nhất là đám mọt sách trí thức.
Học sinh trường C đã ngứa mắt trường Z từ lâu, hội thao năm nào cũng "quần" trường Z đến thê thảm không nỡ nhìn, dần dần mối thù của hai trường ngày càng sâu sắc, không đội trời chung.
Mọi năm trường trung học Z không bao giờ vào nổi bán kết chứ đừng nói là chung kết, nhưng năm nay là ngoại lệ, vì họ có một cặp Song Hùng vô cùng dũng mãnh.
Tất nhiên đó là hai nam chính của chúng ta: Diệp Thiên và Diệp Phong.
Nói đến cũng tình cờ, kiếp trước Diệp Thiên chỉ chơi bóng rổ, bóng rổ là thế mạnh của anh, kiếp này anh cũng định dùng nó để "quyến rũ" Trần Lạc Y, cho cô kiến thức được mặt lôi cuốn khi chơi thể thao của anh, nào ngờ giữa đường lại nhảy ra tên phá đám.
Kiếp trước Diệp Phong là mọt sách điển hình, không thích thể thao, nhưng kiếp này lại khác, vì để cạnh tranh công bằng, cậu đã rất chịu khó học chơi thể thao, thách đấu với Diệp Thiên. Ngày đầu, ngày hai bị bại rất thảm, ngày ba ngày bốn đã khá hơn, ngày mười, ngày hai mươi, càng ngày càng giỏi, càng ngày càng tiến bộ, đến giờ hai anh em đã có thể đấu ngang tay. (Cũng là do tên Diệp Thiên quá khinh địch, không chịu luyện tập mà thôi.)
Diệp Thiên không chấp nhận kết quả này, anh không tin dây thần kinh vận động của con mọt sách như Diệp Phong lại tốt bằng mình, anh quyết định chuyển qua môn thể thao khác. Bóng bàn, bóng tennis, điền kinh, bơi lội, cầu lông,… không gì anh không thử, không gì Diệp Thiên không ngang tay anh. Cứ như thế, mối thù của hai anh em cũng dần thành "không đội trời chung".
Trong khi hai người đấu long trời lở đất, đầu sỏ Trần Lạc Y vẫn đang ở nhà gặm hàm số, tích phân, nào có hay biết chuyện gì…
Lần hội thao năm ngoái hai người đang bận đấu riêng, năm nay cả hai quyết định đánh trận lớn: Thi xem ai đoạt được nhiều huy chương vàng hơn. Thế là mọi mặt trận của hội thao đều có hai bóng dáng cao ráo, tương tự nhau bảy phần càn quét. Diệp Thiên lấy huy chương vàng bóng rổ, Diệp Phong lại lấy huy chương vàng bơi lội. Diệp Thiên giựt giải điền kinh, Diệp Phong cũng không thua kém giành giải môn xà đơn.
Cứ thế càn quét qua vòng loại, vào bán kết, vào tứ kết, vào chung kết.
Đám học sinh "vạm vỡ" trường C vô cùng kinh ngạc, không biết năm nay trường Z có uống thuốc doping không mà một đường đi thuận lợi như thế. Nhưng sau khi thám thính, bọn chúng biết đám mọt sách kia vẫn ẻo lả như ngày nào, chỉ là có thêm hai con gấu đột biến lẫn vào giành giải cho tụi nó thôi.
Chỉ hai con gấu, không hề gì, trường C có đến mấy chục con gấu. Con nào cũng vừa to vừa đen. x_x
Trận này, đã định là ngập mùi thuốc súng, không chết không ngừng.
Khi Trần Lạc Y đến nơi, sân vận động đã đông nghịt người, tiếng nhạc, tiếng chỉ dẫn không ngừng vang lên. Tiếng la hét, cổ vũ đều đều có tiết tấu. Các linh vật của các trường chạy qua chạy lại, làm các động tác chúc trường mình may mắn.
Người quá đông, hoàn toàn không tìm được Diệp Thiên và Diệp Phong ở đâu. Mẫn Nghi lau mồ hôi, thở phì phò nhìn dáo dác, tuy cô rất muốn xông qua đám người đó đi tìm đội bóng đá nhưng lực bất tòng tâm, cuối cùng cô đành phải dẫn Trần Lạc Y lên khán đài ngồi cùng với lớp.
Đây là một sân vận động cỡ vừa, sức chứa khoảng năm ngàn người, hoàn toàn đủ với số lượng học sinh của hai trường, nhưng vì là vòng chung kết có rất nhiều trường khác cùng đến xem. Học sinh, giáo viên, phụ huynh, một con số không nhỏ chút nào.
Trần Lạc Y choáng váng, cô không thích nơi đông người, những lần trước cô đều tìm cớ trốn ở nhà, lần này Mẫn Nghi nhất quyết bắt ép cô đến đây. Tuy rất đông rất ồn ào, nhưng dần dần cô cũng bị không khí náo nhiệt, sôi nổi này cuốn vào.
Có lẽ do tâm linh tương thông, Diệp Thiên rất nhanh đã tìm ra Trần Lạc Y. Hôm nay anh đã đặc biệt nhờ Mẫn Nghi lôi cô đến đây, anh thi đấu cực khổ như thế mà cô không chứng kiến thì uổng phí biết bao. Anh nhanh chóng lách qua đám người, tiến tới nắm lấy tay cô. Trần Lạc Y giật mình quay đầu lại, nhìn Diệp Thiên ngẩn ngơ.
Anh đang mặc áo thi đấu của đội tuyển trường, áo trắng viền đen, quần ngắn, giầy thể thao đen khỏe mạnh nam tính. Có lẽ do vừa chen qua đám người nên trên trán anh rịn một lớp mồ hôi, bù lại hai mắt anh sáng ngời, giữa chốn ồn ào này tuyệt đối là một điểm sáng nổi bật. Nhìn đôi tay bị anh nắm của mình, lại nhìn mấy nữ sinh đang len lén liếc mắt xung quanh, cô bỗng đỏ mặt.
Không thể phủ nhận anh rất đẹp trai, rất cuốn hút, rất… được yêu thích, chẳng trách có nhiều người theo đuổi anh vậy… Không hiểu sao cô lại thấy ghét ghét, cô nhăn mặt định giật tay lại.
Nhưng Diệp Thiên không cho cô cơ hội, anh hồ hởi kéo cô đi về phía đội bóng. Hôm nay anh sẽ cho cô biết cái gì gọi là "quyến rũ", anh sẽ quyến rũ cô triệt để, quyến rũ cô điên đảo tâm hồn, từ đó ngoan ngoãn rơi vào ma trảo của anh…
Sau những khó khăn lúc ban đầu, dần dần Diệp Thiên cũng đã quen với thân phận mới, đã có thể hòa mình vào tuổi của thân thể này. Dù sao thì việc có lại tuổi trẻ một lần nữa cũng là rất may mắn, anh nên tận hưởng chứ không nên suy nghĩ vẩn vơ mãi. Không có gì ý nghĩa hơn là sống hết mình, sống nhiệt huyết, đốt cháy thời thanh xuân cả. Coi như đây là món quà ông trời tặng anh, bù đắp cho những năm tháng u ám kiếp trước của anh đi.
Đội bóng đá trường Z, không, phải nói là toàn trường Z mới đúng, không xa lạ với Trần Lạc Y, dù cô chẳng mấy khi xuất hiện nhưng danh tiếng lại không kém hai anh em họ Diệp lúc nào. Từ khi ba người vừa vào trường, màn theo đuổi cuồng nhiệt, dai dẳng của hai hotboy đã thu hút rất nhiều sự chú ý. Tên tuổi cả ba càng bùng nổ hơn khi có người tìm ra bài báo từ mười mấy năm trước về ba đứa trẻ đã cứu nhau ngay trước đầu xe tải. Có người đoán già đoán non rằng quan hệ của họ bắt đầu từ đó, rằng việc theo đuổi này đã kéo dài từ rất lâu rồi. Sau đó là cảnh hai anh em điên cuồng tham gia các câu lạc bộ chỉ để đổi lấy một cái liếc mắt của "mỹ nhân" đã làm dấy lên một làn sóng không nhỏ trong trường.
Trần Lạc Y là một học sinh bình thường, nếu không nói là thuộc hàng cá biệt. Học trường điểm, lớp chọn nhưng thành tích của cô thật không dám khoe, nên việc cô được hai hotboy theo đuổi rất khiến người khác bất mãn. Nhưng đáng tiếc, Lạc Y được hai anh em họ Diệp bảo hộ quá tốt nên cô không hề mảy may gì với tin đồn trong trường, vẫn an tâm thư thả đi đi về về mỗi ngày.
"Ai là số 1!!!!" Một giọng nam hét to.
"Chúng ta!" Tiếng rống đồng thanh đáp lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!