Chương 104: Chiếu thư

Cảnh Sâm khó có khi không răn dạy Cảnh Thiều nói chuyện lỗ mãng, chỉ trầm mặc thật lâu. Nếu thánh chỉ không phải do Hoành Chính đế hạ thì là Tứ Hoàng tử soán vị, hoàng tử bọn họ ở bên ngoài tất nhiên phải trở về cạnh vua; nếu thánh chỉ là thật, lần này nếu Hoành Chính đế thật sự nổi lòng nghi ngờ thì trở lại kinh thành một mình cũng là tử lộ.

Mộ Hàm Chương nhìn nhìn Cảnh Thiều, khẽ thở dài, "Việc đã đến nước này, cũng chỉ có thể buông tha mới có thể tìm được một đường sinh cơ."

Lấy tư chất của Duệ Vương, tất nhiên là người xứng đáng làm Thái tử, vốn tưởng chỉ cần bọn y cẩn thận hành sự giấu tài thì sau khi Hoành Chính đế trăm tuổi sẽ có thể thuận lợi đăng cơ, lại không ngờ được tai họa xảy đến bất ngờ bậc này. Nhưng mà từ xưa đến nay, chuyện đoạt vị trong hoàng thất ít khi có thể gió êm sóng lặng, những chuẩn bị của bọn y trước đây không phải là để đề phòng ngày này sao?

Cảnh Thiều hiểu ý tứ trong mắt y, nắm chặt bàn tay trắng mềm, lại quay đầu nhìn ca ca trầm ổn tựa núi, lúc này đây hắn nắm binh quyền, nhất định sẽ có thể bảo hộ chu toàn hai người này.

"Quay về thôi." Cảnh Sâm rốt cuộc mở miệng nói chuyện, thanh âm trầm ổn khiến người an lòng, "Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành!"

Việc này không nên chậm trễ, Cảnh Thiều chỉ để lại ba vạn trong tám vạn binh mã Giang Nam, năm vạn này lại thêm vào năm nghìn thân binh tự mình hộ tống huynh trưởng hồi kinh. Cố Hoài Khanh cũng muốn đi cùng nhưng bị ba người còn lại nhất trí phủ quyết, giờ là lúc lòng nghi ngờ của Hoành Chính đế nặng nhất, nếu để ông ấy thấy Hoài Nam Vương thì Cảnh Sâm cũng chỉ có bức vua thoái vị là con đường duy nhất.

Đất phong Hoài Nam có vị trí rất kì lạ, dĩ chi vi khởi thủ, có thể thuận lợi tiến thẳng tới nơi hoàng sủng (ý chỉ kinh đô), nếu đại quân muốn hạ kinh thành cũng không có nơi hiểm yếu nào.

Cảnh Thiều vẫn luôn không rõ tại sao Thái tổ lại có thể giao đất phong nguy hiểm như vậy cho tổ tiên Hoài Nam Vương, nhưng mà hắn quản làm gì a, hiện giờ Thái tổ lưu lại 'khuyết điểm' này cũng là tiện nghi to cho hắn.

"Binh lực của Đại Hoàng tử có bao nhiêu?" Cảnh Sâm ngồi không trong xe ngựa, hỏi Mộ Hàm Chương vừa mới tiến vào.

"Không tới ba vạn," Mộ Hàm Chương đã nhìn Cảnh Thiều đánh giặc quen rồi, không lo lắng lắm.

Cảnh Sâm buông sách trên tay, trầm ngâm một lát, hơi vuốt cằm.

"Ca ca, huynh nhìn ra điều gì sao?" Mộ Hàm Chương thấy hắn trầm tư, nhịn không được hỏi.

"Đại quân Trung nguyên nếu do phụ hoàng điều khiển thì ít nhất có thể điều tám vạn." Cảnh Sâm thấy y trong nháy mắt đã sáng tỏ thì lộ ra vẻ vừa lòng, lại nói thêm vài câu thì việc phân bố và điều khiển binh lực Đại Thần.

Đã khởi hành nhiều ngày, Mộ Hàm Chương phần lớn thời gian đều ngồi chung xe ngựa với Cảnh Sâm, hai người đều là người ít nói nhưng cũng ngẫu nhiên tán gẫu, cũng nói tới không ít chuyện hữu ích, nhất là Mộ Hàm Chương, đối với tâm tư đế vương hiểu biết nhiều hơn, mà cũng biết Cảnh Sâm từ nhỏ đã học đạo làm vua.

"Cảnh Thiều thiện chiến nhưng với nhiều việc thì không có năng khiếu xử lý, đệ đã quyết định cùng nhau tư định chung thân, cũng nên tha thứ cho nó." Cảnh Sâm nhìn thân ảnh đệ đệ nhà mình ở xa xa, lời trách cứ nói ra nhưng thanh âm lại tràn ngập yêu thương bảo vệ.

"Ca ca cứ yên tâm, thần đệ nhất định sẽ không khi dễ hắn a." Mấy ngày nay cũng thân cận hơn với vị huynh trưởng này không ít, Mộ Hàm Chương trêu đùa.

Cảnh Sâm nhìn y, chậm rãi tươi cười.

"Hí~" một tiếng tuấn mã vang lên, giọng Cảnh Thiều ở bên ngoài xe ngựa nhao nhao ồn ào la to, "Ca ca, Quân Thanh, mau tới xem ta bắt được gì này!"

Hai người nghe tiếng thì xuống xe, liền nhìn thấy Cảnh Thiều ở ngoài xe mà bên chân còn có một người bị dây thừng trói như cái bánh chưng, kẻ trước mắt hung dữ trừng bọn họ, chính là Đại Hoàng tử Cảnh Vinh!

"Hoàng huynh, phụ hoàng trúng độc sao?" Cảnh Sâm lẳng lặng nhìn người trên mặt đất, trầm giọng nói.

"Hừ, các ngươi phạm thượng tác loạn nhất định không thể chết tử tế!" Đại Hoàng tử cười lạnh, không hề phủ định, trong mắt tràn đầy oán độc cùng điên cuồng.

Cảnh Sâm nhắm mắt, hít sâu một hơi, "Hại vua giết cha, các ngươi, quả thật đã điên rồi!"

"Ngươi đúng thật là một bát nước bẩn, ai cũng biết ngươi nóng lòng muốn đăng cơ, hạ độc phụ hoàng, còn muốn sát hại huynh trưởng sao?" Đại Hoàng tử muốn nhào tới Cảnh Sâm, bị Cảnh Thiều một cước đạp ngã.

"Vừ lúc Cảnh Du tặng cho ta một cái xe tù, bây giờ chuyển cho Đại Hoàng huynh đi." Cảnh Thiều xách người từ mặt đất dậy ném cho Triệu Mạnh, chỉ chỉ xe chở tù cách đó không xa, đúng là cái mà người tuyên chỉ lúc trước đem tới.

Triệu Mạnh không hề chậm trễ, một tay nhấc Cảnh Vinh lên vai nhanh chóng tới chỗ xe tù.

"Trong quân có hai chiếc xe này, Duệ Vương cùng Hầu gia còn phải ngồi chung một chiếc, điện hạ lại một mình một xe a, Vương gia chúng ta thật là trạch tâm nhân hậu." Hữu Hộ quân cũng qua giúp vui, nhìn vẻ mặt Cảnh Sâm muốn nhào tới cắn người thì nhịn không được châm thêm hai câu.

"Hách đại đao không ở đây thì tiểu tử ngươi liền lắm mồm." Triệu Mạnh ném người vào xe tù, lạch cạch đóng cửa lại, trong mấy người bọn hắn thì Hách đại đao là ngay thẳng nhất, thường ngày Hữu Hộ quân khua môi múa mép đều không tránh được bị thuyết giáo.

Tả Hộ quân im lặng đứng một bên nhìn hai người đấu võ mồm, tiến lên khóa xe chở tù lại.

Nhóm người Cảnh Thiều lần này, nếu đánh cuộc sai thì chính là phạm thượng tác loạn, các tướng quân đi theo hắn sẽ không có đường sống, cho nên Hách đại đao tuy vô cùng không tình nguyện vẫn bị Cảnh Thiều ép ở lại Giang Nam trấn thủ, đến lúc đó nếu bọn hắn thất bại thì cũng không đến mức bị liên lụy quá sâu. Nhưng Triệu Mạnh cùng Tả Hữu Hộ quân thì nói gì cũng nhất quyết đi theo, dù sao bọn họ từ đầu đã là thân binh của Thành Vương, tóm lại cũng không thoát khỏi dính líu, tất nhiên nguyện trung thành.

Cảnh Sâm nhìn ... mấy tướng quân nhao nhao ồn ào kia một cái, xoay người lên xe ngựa. Đường sá xa xôi, tình thế nguy cấp, không còn bao nhiêu thời gian cho bọn họ lãng phí nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!