Chương 9: (Vô Đề)

Trong hài cốt tổ tiên đã sinh ra những tiểu giao mới, nếu ta ở đây, sẽ tranh đoạt linh khí với chúng.

Vì vậy ta lại ngẩng đầu bay ra biển.

Nhưng trong biển thần thú quá hung dữ, ta cũng phải chịu không ít thiệt thòi.

54

Muốn chữa khỏi cái đuôi của ta, cách tốt nhất là có kỳ lân chủ động hiến sừng.

Con rồng tàn phế như ta lang thang rất lâu, cuối cùng cũng gặp được một con kỳ lân.

Đánh không lại.

Kỳ lân thấy ta tàn tật yếu ớt…

Lại trực tiếp đè ta xuống bùn mà chà xát.

"Không cần phải thế chứ, ta chỉ muốn làm bằng hữu với ngươi thôi mà!"

Kỳ lân đá ta một cái rồi chạy mất.

Ta cảm thấy xương sống mình gãy mất rồi!

Nhưng giờ ta là rồng, cũng không đến mức không chịu nổi cú đá sấm sét của kỳ lân.

Không bao lâu sau ta đã hồi phục, lau mặt một cái, tiếp tục đuổi theo con kỳ lân kia.

55

Kỳ lân là linh thú nhân từ, bị một con rồng tàn phế như ta đuổi lâu như vậy, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Hắn là một con kỳ lân đực trưởng thành, tên là Hàm Chương.

Giống Thường Uyên, hắn sinh ra đã là bán thần.

Chỉ là hình người của hắn là dáng vẻ một thiếu niên vừa đến tuổi nhược quán, tuy thanh tú lạnh lùng, nhưng vẫn còn chút non nớt.

Ta đoán tính cách hắn cũng giống Thường Uyên, đều là người từ bi.

Ta vẫn khá hiểu những kẻ tốt bụng như vậy.

Huống hồ hắn quả thực không trầm ổn như Thường Uyên.

Cuối cùng có một ngày, khi hắn lại lần nữa đ.á.n. h một con rồng tàn phế như ta xuống bùn, trên mặt lộ vẻ không đành lòng.

Hắn có chút bất đắc dĩ nói: "Ngươi hà tất phải khổ như vậy?"

Hồng Trần Vô Định

Đây là lần đầu tiên hắn nói chuyện với ta.

Nói xong còn kéo ta dậy.

Ta nghiến răng nhăn mặt vừa đứng thẳng, nhưng không vững, bị hắn đỡ lấy.

Ta nói: "Vị ân nhân bị sét đ.á.n. h kia, xin ngài cho ta một chút đầu sừng của ngài."

Hắn nói: "Ngươi biết kỳ lân hiến sừng nhất định phải là tự nguyện, đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!