11
Khi ấy ta nghĩ hắn vẫn còn là ấu thể (thú con), liền muốn làm dưỡng mẫu của hắn.
Ta đưa hắn về Côn Luân nuôi dưỡng.
Nhưng hắn lại rất giống con người — thứ mà ta ghét nhất.
Hắn muốn ăn ngũ cốc nhân gian, muốn ở nhà của người, ngủ cũng phải có giường.
Ban đầu ta bắt một phụ nhân phàm tục đang cho con b. ú về chăm sóc hắn.
Nhưng Thường Uyên lại lén thả bà ta đi!
Đến khi ta phát hiện, bà ta đã chạy mất tăm!
Lúc này ta mới nhớ ra, ta là một con giao tốt, ta phải tu công đức.
Thế nên đành phải nhắm mắt học làm người.
Ban ngày ôm Thường Uyên dạo quanh phố chợ dưới núi, quan sát con người nuôi ấu thể ra sao.
Ban đêm còn phải dỗ hắn ngủ, hát mấy khúc đồng d.a. o vụng về học được dưới núi.
Chỉ cần ngừng hát một chút là hắn lập tức tỉnh.
Ban ngày vừa mở mắt đã tìm ta!
Nuôi con làm gì có chuyện không phát điên?
Cho dù ta là một giao long.
Nhưng nghĩ đến sau này có thể chứng đạo thành tiên, ta c.ắ. n răng chịu đựng!
12
Ta chịu đựng suốt tròn một trăm năm.
Thường Uyên… một tấc… cũng… không… lớn!
Ta tính toán một phen, với tốc độ trưởng thành của hắn, nếu chờ đến lúc hắn thành tiên, e rằng thọ nguyên của ta đã cạn!
Tâm cảnh của ta lại sụp đổ, quyết định nuốt hắn luôn cho xong.
Là giao tộc sinh ra từ bùn lầy, cả đời có mấy lần cơ hội ăn bán thần quý giá như vậy?
Ăn một bán thần, dẫn tới thiên phạt thì sao?
Bị đ.á.n. h c.h.ế. t thì thôi, không c.h.ế. t thì thành ma.
Như vậy chẳng phải cũng là cùng trời đất trường tồn sao?
Vì thế sáng sớm hôm đó, ta ngồi dưới gốc đào mài d.a.o.
Thường Uyên ngồi xổm bên cạnh nhìn, hỏi: "A Vân, nàng định làm món ngon gì cho ta vậy?"
Ta đáp: "Bánh kẹp thịt."
Thường Uyên mừng rỡ: "Loại vỏ giòn sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!