Chương 9: (Vô Đề)

Trans: Nàng fish.

Nàng cảm thấy, kiếp trước nàng, không, phải là kiếp trước đó nàng đã nợ đôi phu thê này rất nhiều mới đúng, cho nên kiếp trước nàng mới bị hai người họ lần lượt đẩy vào tuyệt cảnh.

Đầu tiên là Trình Thiệu An lén trộm số tiền trợ cấp trong nhà, sau đó, vào lúc nàng liều mạng kiếm tiền, khó khăn lắm mới để dành được một ít tiền, đang định làm buôn bán nhỏ để nuôi sống gia đình thì Kim Xảo Dung lại nhân lúc nàng không ở nhà, cuỗm toàn bộ số tiền ấy đi.

Không đúng, không phải cuỗm đi toàn bộ, nàng ta vẫn để lại cho nàng, bà mẫu và nhi tử hai mươi đồng.

Sau khi bọn nàng còn lại ba đồng, nàng gặp "tai nạn ngoài ý muốn" khi đuổi theo Trình Thiệu An, kẻ đã xuất hiện sau vài năm lặn mất, vừa mở mắt dậy, nàng đã thấy mình quay về vài năm trước như một phép màu.

Đương nhiên Trình Thiệu An không thể nghe ra ẩn ý trong lời nói của nàng, hắn chỉ nghe được câu "trời sinh một đôi, đất tạo một cặp" là khuôn mặt sạch sẽ hơn các nam tử nhà nông khác lập tức ngập chìm trong vui sướng, khóe miệng không khỏi cong vút lên.

"Đại, Đại tẩu thật biết nói đùa."

Lăng Ngọc nhìn bộ dạng hớn hở của hắn thì trong lòng chợt nảy ra một ý, ra vẻ khó hiểu hỏi: "Đệ hỏi biểu muội người ta xấu hay đẹp làm gì? Ta nghe mẹ nói rồi, bà định mời bà mối làm mai cho đệ đó!"

Khuôn mặt tuấn tú của Trình Thiệu An trở nên cau có, tròng mắt lúng liếng, theo sát phía sau Lăng Ngọc đang bưng đồ ăn đi tới nhà chính, hắn nhỏ giọng lấy lòng: "Đại tẩu à, đệ nhờ tẩu một chuyện, tẩu giúp đệ nghe ngóng với, xem Xảo Dung biểu muội đã hứa gả cho ai chưa?"

"Làm gì? Nhìn trúng cô ngươi nhà người ta rồi à? Người ta trông như tiên nữ, chả cần lo lắng chuyến cưới gả, còn đệ cả ngày chơi bời lêu lổng, đến cả một công việc đàng hoàng để làm cũng không có, vẫn phải để Đại ca nhà mình nuôi sống mình, dựa vào đâu mà nhà người ta hứa gả nữ nhi cho đệ chứ?" Lăng Ngọc dừng bước, nhìn hắn đầy ẩn ý.

Mặt Trình Thiệu An đơ ra, toan phản bác nhưng lại phát hiện ra rằng, tuy những lời Đại tẩu nói thật khó nghe, nhưng lại là sự thật không thể chối cãi khiến người ta đau lòng.

Cô nương nhà người ta trông như tiên nữ, tại sao phải gả cho một kẻ chơi bời lêu lổng, không có công việc ổn định để làm?

Và thế là, lão Nhị nhà họ Trình xưa này luôn sống tùy tiện, được chăng hay chớ bắt đầu tự xem xét lại mình, đây quả thực là việc hiếm có.

Lăng Ngọc chớp mắt, đôi môi khẽ nhếch, cuối cùng cũng bước đến nhà chính để chào hỏi khách khứa.

Lúc mặt trời lặn Trình Thiệu Đường mới từ tiêu cục về, mặc dù hắn che giấu rất tốt nhưng Lăng Ngọc vẫn nhìn ra được vẻ âu sầu giữa hàng lông mày của hắn.

Nàng cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra trong thời gian này ở đời trước, có lẽ thời gian đã trôi qua quá lâu nên trong một chốc nàng không thể nhớ ra nổi.

"Ý của biểu cô con là muốn trú lại trong thôn chúng ta, nhờ chúng ta để ý giúp một chút, xem trong thôn có nhà nào muốn bán đất không." Sau bữa cơm tối, Vương Thị nói ra mục đích đến đây ngày hôm nay của hai mẹ con Tôn Thị.

"Con hiểu ý của nương rồi, ngày mai con sẽ đi nghe ngóng một chút." Trình Thiệu Đường gật đầu, coi như đồng ý chuyện này.

Muốn trú lại ở đây thì nhất định phải có ruộng đất ở đây, điều này cũng chính là quy định của quan phủ.

"Để con để con, mấy năm nay Đại ca ra ngoài miết, thời gian ở nhà vốn không nhiều, vả lại, huynh ấy làm sao biết rõ chuyện trong thôn bằng con chứ, vẫn nên để con đi nghe ngóng cho!" Trình Thiệu An chủ động như xin đi đánh giặc.

Trình Thiệu Đường và Vương Thị đều lấy làm bất ngờ trước vẻ hăng hái của hắn, nhưng cũng không hỏi nhiều, vì dù sao hắn chủ động góp sức đã là tốt lắm rồi.

Chỉ có Lăng Ngọc là nhìn hắn một cách ẩn ý, và đương nhiên Trình Thiệu An cũng cảm nhận được ánh mắt của nàng, nhưng hắn cũng chỉ vờ như không biết.

"Biểu cô họ Kim này là người nơi nào, sao con chưa từng nghe mẹ nhắc tới?" Lát sau, Trình Thiệu An vẫn không dằn được lòng hiếu kì, hỏi.

Từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ được biết rằng trong số họ hàng của nhà mình lại có một vị biểu cô như vậy, lại càng không biết nhà biểu cô nọ còn có một vị biểu muội trông như tiên nữ như thế.

Trình Thiệu Đường và Lăng Ngọc đồng loạt nhìn sang Vương Thị, bọn họ đều cảm thấy tò mò về lai lịch của mẹ con Tôn Thị.

Vương Thị nói: "Bà ấy là biểu muội bà con xa của cha các con, nhà mẹ họ Tôn, nếu nói nghiêm túc hơn thì thật ra đã là mối quan hệ thân thích cách mấy đời rồi, nhà bà ấy và nhà chúng ta cũng nhiều năm không qua lại.

Mười mấy năm trước ta cũng là lần đầu tiên gặp bà ấy, lúc đó hai huynh đệ các con còn nhỏ nên chắc cũng chẳng nhớ được đâu."

"Nghe bà ấy nói, sau khi chồng chết bệnh khoảng ba năm trước, phần lớn tài sản trong nhà đều bị họ hàng nhà chồng chiếm hết, mẹ con họ không còn chốn nương thân, buộc phải đến đây nhờ vả chúng ta."

"Nhà mẹ đẻ của bà ấy đã không còn ai rồi sao?" Lăng Ngọc hỏi.

"Không còn ai rồi, mấy năm trước loạn thổ phỉ, cả nhà họ đều không còn ai rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!