Trans: Nàng fish.
Một nữ nhân mưu sinh ở bên ngoài đâu phải chuyện dễ, những lúc xung đột khó tránh khỏi chịu thiệt thòi và ấm ức.
Nếu tính tình nàng mềm yếu, e rằng đừng nói đến nuôi sống bà mẫu và nhi tử, mà ngay cả tính mạng cũng mình cũng chẳng bảo vệ được.
Không chỉ thế, có rất nhiều nữ nhân trẻ tuổi đã treo cổ tự tử trên đường đi chạy nạn chỉ vì nghĩ không thông.
Song, Lăng Ngọc luôn cho rằng, tiền là thứ quan trọng nhất trên đời, nhưng thứ càng quan trọng hơn tiền chính là mạng sống! Còn thể diện và tôn nghiêm gì đó kia, xin lỗi nhé, đặt cạnh mạng sống thì nó chẳng là cái rắm gì cả!
Cho nên, đối với "hành động trung nghĩa" "bảo vệ chủ mà chết" của Trình Thiệu Đường ở đời trước, ngoài trừ việc thầm mắng một tiếng "mẹ nó" ra thì nàng quả thực chẳng có cảm giác tự hào gì cả.
Dùng tính mạng để đổi lấy mấy trăm lượng tiền trợ cấp, còn không bằng "bữa cơm ân huệ" của Lý lão gia gì đó, dù sao vừa có được thể diện cùng lợi ích, vừa giữ được tính mạng vẫn tốt hơn.
Ngày hôm sau, Trình Thiệu Đường tự mình đi đưa thiếp mời cho Lăng phụ, trong trí nhớ của Lăng Ngọc, kiếp trước nàng không đi cùng hắn.
Tuy Lăng phụ là người đọc sách, lại còn là tú tài lão gia duy nhất trong mười mấy dặm quanh đây, nhưng ông làm việc độc đoán hống hách, ở nhà thì nói một không hai, không bao giờ cho phép người khác phản đối.
Mẹ ruột Châu Thị của Lăng Ngọc và chị ruột Lăng Bích đều là người có tính tình dịu dàng nhu mì, trước giờ chưa từng làm trái ý ông.
Nhưng Lăng Ngọc thì hoàn toàn trái ngược.
Dù là cô nương gia (*) nhưng tính tình lại vô cùng bướng bỉnh, tuy không đến nỗi cãi vã với phụ thân, nhưng nếu đã là chuyện nàng không muốn thì cho dù Lăng tú tài có đánh hay mắng cũng thế, nàng ngoan cố đến độ không một chút thỏa hiệp.
(*) Cô nương gia: Cô nương chưa xuất giá.
Xung đột lớn nhất từ xưa đến nay của hai cha con là về chuyện hôn sự của Lăng Ngọc.
Lăng tú tài là người đọc sách, nên đương nhiên càng thích người đọc sách làm nữ tế của mình hơn.
Vì thế, trưởng nữ Lăng Bích được gả cho Lương Hoài Thăng, một người học trò của ông.
Đến lượt Lăng Ngọc, vì nàng là nữ nhi của tú tài, nên có thể viết chữ và tính toán, không chỉ có dung mạo xinh đẹp, mà làm việc còn rất nhanh nhẹn gọn gàng.
Từ lúc bắt đầu cập kê, người đến nhà cầu hôn không ngớt, nữ tế được Lăng tú tài nhìn trúng cũng là một chàng trai đọc sách.
Nhưng Lăng Ngọc không chịu, cha nàng, tỷ phu nàng, còn có những học trò của cha mà nàng biết, người nào cũng tay trói gà không chặt, không làm nổi những công việc nặng nhọc, cả ngày ngoài "chi, hồ, giả, dã" (*) ra thì cái gì cũng không biết, nhất là cha nàng, từ bé đến giờ nàng chưa từng thấy ông ra đồng, công việc trong ngoài đều do ba mẹ con nàng làm hết.
(*)Chi, hồ, giả, dã () là bốn hư từ thông dụng trong Hán văn cổ để làm trợ ngữ từ để âm vận câu văn được êm tai, réo rắt hơn, hoặc tăng thêm ngữ khí.
Cho nên "chi, hồ, giả, dã" thường được dùng để chỉ những lời lẽ sáo rỗng, chẳng có nghĩa lý gì.
Do vậy, chúng thường được dùng để ví với những gì hư huyễn, không thực tế.
Làm chuyện "chi hồ giả dã" tức là làm chuyện phù phiếm, không thiết thực.
Từ lúc nàng hiểu chuyện đã thầm thề rằng, sau này, dù nàng có bị đánh chết cũng không thể gả cho người đọc sách, muốn gả thì cũng phải gả cho một nam nhân vạm vỡ, làm việc giỏi giang.
Và thế là, để lời cầu hôn của Trình Thiệu Đường được chấp nhận mà nàng đã phải đấu tranh với Lăng tú tài suốt một tháng trời.
Nếu nói nàng đã thích thầm Trình Thiệu Đường từ lâu thì cũng không phải, người cầu hôn năm đó nhiều như thế nhưng nàng chỉ chọn Trình Thiệu Đường đơn thuần là vì hắn có bộ dạng khỏe mạnh nhất trong số đó, tuy không nói nhiều nhưng người ta có thể làm việc! Tính cách cũng hiền lành, tâm địa không gian xảo, trông hắn còn mạnh gấp mấy trăm lần nhưng kẻ ngoài đọc sách ra thì chẳng được việc gì sất.
Vì chuyện cưới xin mà hai cha con ầm ĩ không vui, cũng vì nữ tế này không phải người mình chọn nên Lăng tú tài rất hay xoi mói Trình Thiệu Đường, những việc này Lăng Ngọc đều thấy cả, cũng càng thêm áy náy với Trình Thiệu Đường vì lần nào hắn cũng âm thầm chịu đựng.
Lần này thì khác, nàng muốn cùng Trình Thiệu Đường về nhà ngoại thăm cha mẹ một chuyến, tiếc là hôm qua đã đẩy việc nhà cùng nhi tử cho bà mẫu để vào thị trấn nên hôm nay không tiện làm phiền bà mẫu nữa.
Vì thế, nàng chỉ đành nhìn Trình Thiệu Đường xách theo quà biếu hai cụ ra cửa.
Sau khi quét dọn nhà cửa một lượt, rồi cùng tiểu Thạch Đầu tập đi một lát, Lăng Ngọc nhờ bà mẫu trông hộ nhi tử, còn mình thì mang tấm thảm đêm qua thằng nhóc tè ướt ra sông giặt sạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!