"Thuộc hạ đã đi quá giới hạn, nhưng cũng đã nói hết những gì nên nói, xin thống lĩnh hãy suy nghĩ thật kĩ." Vạn Bình kính cẩn khom người với chàng, không nói thêm gì nữa.
Giờ phút này đầu óc Trình Thiệu Đường vô cùng rối loạn, luôn nghĩ đến những thi thể ngã trong vũng máu kia, cũng không biết qua bao lâu, chàng khàn giọng hỏi: "Ngày đó phủ của Nhâm Trung đại nhân thành Thông Châu bị cháy, cả ngày táng thân nơi biển lửa, chuyện này có liên quan tới các ngươi không?"
Tuy chàng hỏi "các ngươi", nhưng làm sao Vạn Bình lại không biết thật ra chàng đang hỏi chuyện này có liên quan tới thái tử điện hạ không, hắn lắc đầu nói: "Cái chết Nhâm Trung là do Lỗ vương gây ra, thật sự không có liên quan tới thái tử điện hạ. Lúc đó Lỗ vương tưởng rằng mua đứt Hà tổng tiêu đầu thì sẽ không xảy ra sai sót, vì thế mới phái người diệt khẩu cả nhà Nhâm Trung không chút do dự, nào ngờ cuối cùng sự việc lại xảy ra biến số."
Tâm trạng của Trình Thiệu Đường trở nên vô cùng phức tạp, dường như cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Cho nên, tai họa năm đó mà tiêu cục gặp phải đều do Lỗ vương gây ra, không có liên quan tới thái tử điện hạ.
Nếu đã hoàn thành nhiệm vụ, nhóm người cũng không nán lại lâu, lập tức khởi hành về kinh.
Trong thư phòng phủ thái tử, Triệu Uân khép mạnh thư mật trong tay, cười lạnh: "Bên Triệu Phủ đang có ý đồ với binh quyền, muốn cắm người của hắn vào binh bộ cũng phải xem Cô có đồng ý hay không!"
Phụ tá của hắn nhao nhao phát biểu, nên làm thế nào để ngăn cản Lỗ vương nhúng tay vào binh bộ, ngươi một câu ta một câu, mỗi người đều có suy nghĩ riêng, thảo luận hết sức sôi nổi.
Song, hắn từ đầu đến cuối không nói một lời, để mặc bọn họ mỗi người phát biểu ý kiến của mình. Con ngươi sâu thẳm, cũng không biết đang nghĩ gì, chỉ khi có thuộc hạ tiến vào bẩm báo rằng phó thống lĩnh thị vệ Trình Thiệu Đường và thị vệ Vạn Bình cầu kiến, hắn mới lên tiếng nói "truyền".
Các phụ tá thấy thế thì đều đứng lên xin lui.
Lúc Trình Thiệu Đường và Vạn Bình tiến vào, trong phòng chỉ còn mỗi Triệu Uân.
Hai người tiến lên làm lễ vấn an hắn, Trình Thiệu Đường quỳ gối trên đất, trầm giọng nói: "Thuộc hạ đến để phục lệnh."
"Công việc đã giải quyết ổn thỏa chưa?" Triệu Uân vỗ nhẹ lên chiếc nhẫn đeo trên tay, giọng nói bình thản khiến người ta không nghe ra cảm xúc của hắn.
Trình Thiệp Đường mấp máy môi, những thi thể ngã trong vũng máu như thể lại hiện ra trước mắt chàng, khiến chàng mãi mà không nói nên lời.
Vạn Bình bên cạnh chàng thấy thế thì sốt ruột, sợ chàng chọc giận Triệu Uân nên vội vàng lớn tiếng đáp: "Chúng thần may mắn không làm nhục sứ mệnh!"
Song, tầm mắt của Triệu Uân lại khóa chặt Trình Thiệu Đường, ánh mắt sắc bén như thể không muốn bỏ qua bất kì một biểu cảm nào trên mặt chàng: "Trình thống lĩnh thì sao? Đã hoàn thành nhiệm vụ chưa? Có tha cho một kẻ nào không?"
Trình Thiệu Đường hít thở thật sâu, lặp lại câu vừa nãy với giọng khàn khàn: "Chúng thần may mắn không làm nhục sứ mệnh!"
Triệu Uân yên lặng nhìn chàng hồi lâu, cuối cùng khóe miệng cũng cong lên, hài lòng nói: "Rất tốt, xem như Cô không nhìn nhầm người! Được rồi, các ngươi đã bôn ba nhiều ngày, trở về nghỉ ngơi mấy hôm rồi lại tới làm việc tiếp!"
"Đa tạ điện hạ!" Trình, Vạn đồng thanh cảm tạ ân điển của hắn, sau đó xin ra về.
Còn Vạn Bình, hắn đương nhiên trở bề báo rõ nhiệm vụ lần này với Chử Lương.
Chử Lương nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm: "Ta biết rồi, cũng nằm trong sự đoán của ta, lần này vất vả cho ngươi rồi, ngươi làm tốt lắm, trở về nghỉ ngơi mấy hôm rồi hẵng quay lại!"
Vạn Bình thưa vâng, nghĩ một lá, cuối cùng lo lắng nói: "Tuy hôm đó Trình thống lĩnh không nói gì nữa, nhưng thuộc hạ cảm thấy chưa chắc ngài ấy đã nghe lọt tai những lời thuộc hạ nói. Nếu vậy, rồi sẽ có một ngày nào đó ngài ấy tự kéo mình vào chỗ chết."
Chử Lương day thái dương: "Tính cách của một người sao có thể nói thay đổi là thay đổi được, nhận thức của hắn đã ăn sâu bén rễ nhiều năm như vậy, sao có thể dễ dàng thay đổi bởi vài lời nói của ngươi. Lần này hắn đã phải chịu đả kích lớn, có lẽ trong lòng đang rất rối, chúng ta chỉ có thể đợi hắn từ từ nghĩ thông suốt thôi."
Mềm lòng khi làm việc đương nhiên không tốt, nhưng giữa huynh đệ với nhau lại khiến người ta cực kì yên tâm, có lẽ đây chính là lí do vì sao lần này hắn lại dốc hết sức giúp hắn ta như thế!
Trình Thiệu Đường trầm mặc suốt dọc đường về nhà, khi đẩy cảnh cổng thì nhận ra trong nhà im ắng đến lạ, chẳng biết vì sao mà tim hắn chợt thắt lại, vội vàng rảo bước tìm kiếm khắp nơi. Chàng tìm hết sân viện, gian chính, phòng củi, nhà đông,…nhưng thủy chung không thấy bóng dáng của vợ con.
Sắc mặt chàng bắt đầu tái mét, bàn tay đang nắm chặt thành quyền cũng không ngừng run lên.
Khuôn mặt của những người từng chết trong tay chàng lần lượt hiện lên trong đầu chàng, trong thoáng thất thần, cơ thể chàng run rẩy dữ dội.
"Tiểu, tiểu Ngọc!" Chàng không kiềm chế nổi mà hét lên thật to, giọng nói tràn ngập vẻ căng thẳng và sợ hãi không dễ phát hiện ra.
"Hét lớn như thế làm gì?" Lúc giọng điệu hờn dỗi của nữ tử vang lên, chàng như ngừng thở, quay phắt đầu lại, nhìn thấy gương mặt quen thuộc kia thì cuối cùng cũng không nhìn được nữa mà sải bước đi tới, ôm chặt nàng vào lòng.
"Chàng…." Lăng Ngọc bị sự nhiệt tình hiếm thấy của chàng dọa cho hết hồn, eo bị hai cánh tay mạnh mẽ ôm chặt, siết đến nỗi nàng xém nữa hít thở không thông, trông thấy bộ dạng che miệng trộm cười của Dương Tố Vấn, cúi đầu nhìn thì trông thấy bé Đá đang cắn ngón tay, nhìn nàng bằng đôi mắt chớp chớp đầy vẻ hiếu kì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!