Nghe hắn nói như vậy, dẫu Chử Lương còn muốn khuyên thêm cũng đành nuốt xuống.
Thôi vậy, đúng như lời điện hạ nói, cửa ải này trước sau gì Trình Thiệu Đường cũng phải trải qua, nếu đã như vậy thì sớm hay muộn có liên quan gì?
Nhưng mà hắn vẫn không thể yên lòng, mặc dù quen biết Trình Thiệu Đường chưa tính là lâu, nhưng hắn lại hiểu khá rõ cách làm người của hắn ta, sau khi suy nghĩ thật kĩ, hắn vẫn gọi Vạn Bình, thuộc hạ đắc lực nhất tới căn dặn vài câu.
Vạn Bình khá là bất ngờ, nhưng cũng không hỏi nhiều mà lĩnh mệnh rời đi.
Lăng Ngọc cũng không ngờ rằng kiếp này Đường Tấn Nguyên lại cưới thị nữ của phủ Tề vương làm vợ, đương nhiên, nàng cũng không nhớ rõ kiếp trước hắn lấy người nào, nhưng nhất định không phải vị Minh Cúc hiện giờ.
Cũng qua lời của Minh Cúc mà nàng biết được, Liễu hoàng hậu của kiếp trước vẫn làm thị thiếp của Tề vương ở kiếp này, dĩ nhiên, bây giờ nàng ấy còn chưa đổi về họ cũ, vẫn dùng tên Ánh Liễu mà chủ tử phủ Tề vương ban cho.
Nàng không khỏi cảm thán, tuy kiếp này đã có quá nhiều người và sự việc thay đổi, nhưng duyên phận của cặp đôi Tề vương và Ánh Liễu vẫn bền chặt, vững vàng.
Sau khi thường xuyên qua lại với Minh Cúc, nàng cũng biết thêm nhiều chuyện trong phủ của Tề vương.
Chẳng hạn như quan hệ giữa Tề vương và Tề vương phi vẫn tệ như kiếp trước, hay mấy hôm trước Ánh Liễu vừa bị Tề vương phi trách phạt, vân vân.
Nàng nghe mà thổn thức.
Nàng không sao hiểu nổi Tề vương phi đang nghĩ thế nào, rõ ràng nàng ấy mới là thê tử nguyên phối của Tề vương, nhưng kiếp trước chẳng những không được làm hoàng hậu mà thậm chí còn không vào được hậu cùng, nàng ấy vẫn bị sắp xếp ở biệt uyển ngoài cung với danh nghĩa là Tề vương phi cho đến khi chết.
Nàng chưa từng tiếp xúc với Tề vương phi, cũng không biết tính tình đối phương ra làm sao, nhưng nếu xét từ góc độ của chính thất, nàng quả thực cảm thấy đồng cảm với nàng ấy.
Vì nàng và Minh Cúc tương đối hợp nhau, mà nàng cũng thích tính cách cởi mở khéo nói của đối phương, vì thế, khi Trình Thiệu Đường nhờ nàng chăm sóc đứa bé trong bụng Minh Cúc nàng cũng vui vẻ đồng ý.
Nhưng ai ngờ, hai hôm sau Trình Thiệu Đường lại nhận một nhiệm vụ phải đi xa, tuy nàng hầu như đã quen với chuyện này, nhưng vẫn không khỏi phàn nàn.
"Chàng mới về có hai ngày mà đã phải đi tiếp rồi, trong phủ nhiều người như thế, sao bọn họ không phải đi mà cứ phải là chàng đi? Lần này lại phải đi bao lâu? Nếu lại đi một hai tháng, sợ là bé Đá sắp không nhớ được chàng rồi."
Trình Thiệu Đường cũng không ngờ mình lại được sắp tiếp công việc nhanh như thế, nhưng nếu thái tử đã hạ lệnh thì chàng cũng chỉ có thể tuân theo, vốn đã cảm thấy áy náy với vợ con, giờ lại nghe Lăng Ngọc phàn nàn như vậy, trong lòng càng thêm day dứt hơn.
"Đợi xong chuyện lần này ta sẽ xin điện hạ cho nghỉ mấy ngày, sẽ không đi đâu hết, chỉ ở nhà với mẹ con nàng thôi, được không?"
"Được gì mà được! Chỉ sợ cả ngày không ra cửa sẽ khiến chàng buồn chết!" Lăng Ngọc cáu, nhìn chàng với ánh mắt giận dữ.
Trình Thiệu Đường bật cười, vui vẻ nói: "Vậy mẹ con nàng muốn đi đâu ta cũng đưa đi, sẽ không phản đối, như vậy đã được hay chưa?"
"Như vậy còn đỡ." Lăng Ngọc cuối cùng cũng vừa ý.
Thật ra nàng cũng biết một khi đã có chỉ thị thì chàng không thể không đi, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái, không trút bất bình thì cứ bực dọc không vui.
"Còn nữa, hai hôm nữa Đại Xuân ca sẽ khởi hành về huyện Thanh Hà, chàng có đồ gì cần nhờ huynh ấy gửi về cho mẹ và Thiệu An không?" Nhớ đến chuyện này, nàng vội nói.
"Đại Xuân huynh sắp về rồi ư? Sao không ở thêm mấy hôm nữa?" Trình Thiệu Đường hơi bất ngờ.
"Huynh ấy cũng đi khá lâu rồi, sợ rằng cha mẹ ở nhà sẽ rất lo lắng. Vả lại, còn phải chuẩn bị hàng hóa cho cửa tiệm sắp khai trương nữa." Lăng Ngọc thuận miệng đáp, suy nghĩ một chút, nàng dừng việc thu dọn hành lí cho chàng, quay người lại hỏi: "Thiếp đang nghĩ chúng ta có nên đón mẹ tới đấy không? Hôm qua bé Đá còn hỏi bà nội kìa!"
Trình Thiệu Đường lắc đầu: "Nếu mẹ chịu thì tốt, chỉ sợ là mẹ không đồng ý thôi, dẫu sao trong nhà vẫn còn Thiệu An, mẹ làm sao yên tâm cho được."
Lăng Ngọc nghĩ cũng có lí, tuy mẹ chồng nhớ cháu trai, nhưng chắc chắn cũng không yên tâm về đứa con thứ "không có nương tử", bà chỉ cần biết gia đình nàng sống yên ổn là sẽ yên tâm ở lại nhà.
"Nàng nhờ Đại Xuân huynh mang về cho mẹ túi bạc lần trước ta mang về nhé. Còn nữa, lúc nãy ở vương phủ ta đã nhờ Chử Lương ca tìm hộ chút thuốc bổ, dùng cũng ổn lắm, nàng nhờ Đại Xuân huynh cầm về cho nhạc phụ nhạc mẫu một phần, cho mẹ một phần, đợi lát nữa Vạn Bình sẽ mang tới." Trình Thiệu Đường lại dặn.
"Vạn Bình?" Lăng Ngọc lấy làm bất ngờ với cái tên xa lạ này.
"Ừ, hắn là người đắc lực bên cạnh Chử Lương, hắn và ta cùng đi giải quyết công việc lần này."
Lăng Ngọc không biết người tên Vạn Bình này, nhưng nghe nói hắn là người có năng lực nhất bên cạnh Chử Lương thì cũng cảm thấy yên tâm hơn với chuyến đi lần này của Trình Thiệu Đường: "Chàng đi đường nhớ phải cẩn thận, mặc dù công việc quan trọng nhưng chàng cũng phải biết rằng trên đời này không có gì quan trọng hơn mạng sống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!