Nhưng mà, tại sao lại là gã? Tại sao lại là người của phủ Tề vương?
Nàng cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức.
Nàng vẫn luôn cho rằng gã đêm đó chỉ là một kẻ lưu manh đầu đường xó chợ, bị gã nhắm tới chỉ có thể nói là mình xui xẻo, nhưng hiện tại, nàng lại bắt đầu hoài nghi suy nghĩ này của mình.
Nghiêng đầu nhìn nam nhân đang say giấc bên cạnh, nàng bất giác cau mày. Kiếp trước mối liên hệ duy nhất giữa nàng và phủ Tề vương chính là nam nhân này, sau khi chàng chết, phủ Tề vương đưa tiền trợ cấp tới, kề từ đó nàng và phủ Tề vương hoàn toàn cắt đứt quan hệ.
Nàng biết dù là ở đâu cũng sẽ có vài con sâu làm rầu nồi canh, tuy tên Côn Tử kia từng làm việc cho phủ Tề vương, song cũng không thể nói rằng những chuyện xấu mà hắn làm với mình có liên quan đến phủ Tề vương. Thế nhưng, kiếp trước tướng công nàng hi sinh vì chủ tử của phủ Tề vương, còn nàng thì suýt nữa bị người của phủ Tề vương c**ng hi3p, vì thế trong lòng nàng khó tránh khỏi cảm giác khó chịu.
"Bộp" một cái, bàn chân nhỏ nhắn mềm mại của bé Đá đập vào ngực nàng, cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Lăng Ngọc lắc đầu bất lực, ôm thằng nhóc có dáng ngủ phóng khoáng này lại, nhìn gương mặt nhỏ bé đang say ngủ với vẻ trìu mến, cuối cùng dằn lòng không đậu thơm lên chóp mũi con: "Chẳng biết nó mê ngủ thế này từ lúc nào nữa!"
"Chắc là từ trong bụng mẹ ra." Giọng nói trầm khàn của nam tử bỗng vang lên bên tai nàng, nàng quay đầu nhìn thì bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Trình Thiệu Đường.
"Thiếp đánh thức chàng sao?" Nàng áy náy hỏi.
Chàng đi trực về đã sắp canh hai, mãi đến canh ba mới đi ngủ, vậy mà ngủ được vài canh giờ đã bị đánh thức, Lăng Ngọc cảm thấy đau lòng không thôi.
(*) Canh hai là từ 9h-11h đêm. Canh ba 11h đêm – 1h sáng.
Trình Thiệu Đường lắc đầu: "Không phải, là ta ngủ không ngon, dễ bị thức giấc."
Trên thực tế, từ khi vào kinh là chàng không có ngày nào được ngủ ngon giấc, nhất là mấy ngày gần đây công việc bề bộn, có khi mấy ngày liền không được nằm xuống nghỉ ngơi.
"Chàng…. có từng hối hận vì ngày đó không vào phủ Tề vương không?" Lăng Ngọc do dự một lát, vẫn không kìm được mà cất tiếng hỏi.
Mặc dù nàng chưa từng tiếp xúc với Tề vương, nhưng cũng từng nghe nói về sự nhân hậu của ngài ấy, Tề vương là người có khí phách quân tử, có lẽ sẽ dễ chung đụng hơn vị thái tử tâm trạng bất ổn, tình tình cổ quái hiện giờ. Nếu ngày đó nàng không ngăn cản chàng, để chàng tới phủ Tề vương thì hẳn là những chuyện sau này sẽ không xảy ra.
Trình Thiệu Đường sửng sốt: "Sao nàng lại hỏi như vậy? Ngày đó không đi phủ Tề vương là quyết định mà ta đã nghĩ sâu tính kỹ. Huống hồ, bất kể là vì nguyên nhân gì, Thái tử điện hạ đối đãi với ta cũng không tệ, vì sao ta phải hối hận vì đã không đi theo người khác chứ?"
Thấy nàng trầm mặc không nói, chàng thở dài, dịu dàng vén tóc mai của nàng: "Nàng đừng nghĩ nhiều nữa, chẳng phải bây giờ chúng ta đang sống rất tốt sao?
Nếu nàng muốn tiếp tục làm ăn thì cứ làm, nếu nàng không muốn thì cứ yên tâm ở nhà, bổng lộc hiện giờ của ta dư sức nuôi mẹ con nàng."
Chàng không cố ý nói khoa trương, với tư cách là thống lĩnh của phủ thái tử, tiền lương hàng tháng của chàng không tính là ít, hơn nữa thái tử thỉnh thoảng cũng ban thưởng, cho nên thu nhập mỗi tháng của chàng thực sự tương đối khả quan. Ít ra cũng đủ để vợ con không phải lo kiếm sống ở một nơi tấc đất tấc vàng như kinh thành.
Lăng Ngọc biết chàng không nói quá, tuy thái tử vui buồn thất thường, nhưng quả thực là một chủ tử khá hào phóng. Trước đó, nàng còn không biết là một lần ban thưởng của ngài ấy cũng đủ để gia đình nàng sinh hoạt trong mấy năm.
So ra cũng khó trách có người "Thà làm thiếp nhà giàu, còn hơn làm vợ nhà nghèo".
Trong khoảnh khắc này, nàng càng cảm nhận được sâu sắc rằng, chỉ cần người này có thể luôn ở bên cạnh nàng, cả đời này nàng thật sự không cần phải lo lắng chuyện mưu sinh nữa. Cho dù nghèo khổ đến đâu, người này cũng sẽ có cách để vợ con không bao giờ phải chịu đói.
Nàng nghĩ bụng, kiếp này mình đã quá quen với việc có chàng ở bên, có chàng giúp mình lo toan hết thảy, nhưng một ngày nào đó chàng bỗng nhiên không còn nữa, nàng chỉ có thể chật vật làm lại từ đầu.
Nhưng mà….
Cứ nghĩ đến kẻ khiến nàng vài năm cuối ở kiếp trước, đêm nào cũng phải giấu một con dao dưới gối là nàng lại hận đến nghiến răng nghiến lợi, cho dù kiếp này gã chưa từng làm hại nàng, nhưng nàng cũng phải trút giận thay mình của kiếp trước!
Một kẻ có ý đồ c**ng hi3p thê tử của cố nhân, cho dù hắn có điều gì bất đắc dĩ hay không, thì đều không đáng được tha thứ!
Nàng thầm hạ quyết tâm.
Tuy Lăng Đại Xuân một lòng muốn giải quyết xong sớm việc cửa hàng, nhưng không ngờ ngày nào Lăng Ngọc cũng đòi đi cùng mình ra ngoài, hắn đã khuyên nhủ nàng nhiều lần, nhưng Lăng Ngọc luôn lấp li3m bằng đủ loại lý do, dần dà, hắn chỉ đành để nàng đi theo.
Dù sao tướng công của người ta cũng không thèm để ý chuyện vợ mình lông bông bên ngoài cả ngày, hắn bận tâm làm gì chứ!
Nghĩ theo cách này khiến hắn cảm thấy thoải mái hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!