Chương 45: Khoanh tay đứng nhìn

Kim Xảo Dung siết chặt hai tay trong ống tay áo, trong đầu chỉ có một suy nghĩ "Tỷ ta nhận ra mình rồi, tỷ ta nhận ra mình rồi…."

Ninh trắc phi quay đầu, trông thấy mặt nàng ta trắng bệch, cơ thể đang không ngừng run rẩy thì không khỏi nhíu mày, đồng thời cũng có vài phần khinh thường.

Dù sao cũng là ngoại thất, đúng là chẳng được tích sự gì, chỉ gặp một quý nhân mà đã sợ thành cái dạng này. Nhưng như vậy cũng tốt, người nhu nhược vô nặng như này cũng dễ bắt chẹt, cũng không sợ sau này nàng ta gây ra sóng gió gì.

"Nay đã được nương nương ân chuẩn thì ngươi cứ ở lại, còn tương lai như thế nào thì phải dựa vào bản thân ngươi, ta là người vô dụng, chỉ mong ngươi tự cố gắng." Nàng nhanh chóng giấu đi vẻ coi thường, nói lời ẩn ý.

"Muội nhớ kỹ rồi ạ." Kim Xảo Dung trấn tĩnh lại, cố gắng để giọng nói của mình trở nên bình tĩnh hơn.

"Muội tạm thời ở đây đi, cần gì thì cứ nói với ra."

"Đa tạ tỷ tỷ, tỷ đi thong thả." Mãi đến khi không thấy bóng dáng của Ninh trắc phi nữa, nàng mới ngồi xụi xuống trường kỷ, cơ thể run rẩy không ngừng, miệng lẩm bẩm "Phải làm sao đây làm sao đây? Sao tỷ ta cũng ở phủ thái tử? Không phải tỷ ta nên ở huyện Thanh Hà sao? Ngộ nhỡ, ngộ nhỡ tỷ ta kể cho thái tử phi…"

"Không được không được, phải nhanh chóng tìm cữu cữu thương lượng, không thể để tỷ ta làm hỏng chuyện lớn của mình. Nhưng mà, nhưng mà cữu cữu ở quá xa, nước xa không cứu nổi lửa gần…"

Nàng càng nghĩ càng hoảng, đến nằm mơ cũng không ngờ rằng khi nàng sắp bước vào cuộc sống mình mong muốn, thì giữa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, túm chặt cửa tử của nàng.

"Cô nương, có thể để đồ ở đây không ạ" Bỗng có một thị nữ tiến vào hỏi, nàng lập tức hoàn hồn: "Để đó là được."

Sau khi trông thấy thị nữ đặt đồ nàng mang tới xuống, nàng suy nghĩ một lại, cố tình hỏi một cách lơ đãng: "Hai vị lúc nãy chúng ta gặp ở ngoài phòng thái tử phi là ai vậy?"

"Nô tỳ chỉ biết trong đó có một vị là nương tử của Trình thống lĩnh, vị còn lại là ai thì không rõ."

"Trình, Trình thống lĩnh?" Mặt Kim Xảo Dung biến sắc: "Ta, sao ta chưa từng nghe nói trong phủ có vị  thống lĩnh họ Trình này?"

"À, cô nương không biết cũng không lạ, vị Trình thống lĩnh này mới tới, hiện giờ là người tâm phúc bên cạnh thái tử điện hạ, nếu không thái tử phi nương nương cần gì phải lôi kéo nương tử của ngài ấy chứ!" Thị nữ là người của Ninh gia cho nên không hề giấu giếm nàng.

"Lợi hại như vậy, không biết Trình thống lĩnh này là người nơi nào?"

"Cái này nô tỳ cũng không biết, nghe nói trước đó ngài ấy từng làm bộ khoái của huyện nào đó, lần trước có công hộ giá nên thái tử điện hạ giữ ngài ấy lại làm thống lĩnh, ngài ấy và Chử thống lĩnh đều được điện hạ vô cùng tín nhiệm."

Trái tim Kim Xảo Dung đập điên cuồng, sắc mặt bất giác tái mét.

Nói đến đây, cuối cùng nàng có thể khẳng định được rằng vị Trình thống lĩnh được thái tử trọng dụng ấy chính là Trình Thiệu Đường. Nàng không thể ngờ rằng Trình Thiệu Đường lại có được cơ duyên trở thành thống lĩnh của phủ thái tử.

Nghe giọng điệu của thị nữ, không ngờ đến cả thái tử phi cũng đang nghĩ cách lấy lòng hắn ư?!

Lỡ như bọn họ kể chuyện của mình cho thái tử…. nàng không khỏi rùng mình.

Không được không được, mình nhất định phải nghĩ cách ngăn cản bọn họ, không thể để bọn họ làm hỏng tương lai của mình.

Bên kia, Lăng Ngọc cũng không thể lấy lại bình tĩnh trong thời gian dài, nàng cũng không ngờ rằng kiếp này vẫn còn cơ hội gặp lại Kim Xảo Dung, lại còn gặp nhau trong hoàn cảnh khiến người ta bất ngờ như thế.

Nàng theo thị nữ vào phòng bái kiến thái tử phi, khi nghe thấy tiếng ban ngồi dịu dàng êm tai của nữ tử truyền tới, nàng vội vàng khuỵu gối cảm ơn, sau đó mới ngồi xuống.

Từ khi nàng tiến vào, thái tử phi vẫn luôn chăm chú nhìn từng cử chỉ hành động của nàng, thấy nàng chỉ trong một tháng ngắn ngủi mà phong thái lễ tiết đều đã học đâu ra đó, khiến người ta thể tìm ra bất kì lỗi sai nào thì không khỏi gật đầu.

"Xem ra ma ma dạy dỗ rất có tâm."

Lăng Ngọc vội đứng lên đáp: "Ma ma đã tốn nhiều công sức dạy dỗ, là thiếp thân ngu dốt, lĩnh ngộ có hạn."

"Không cần câu nệ, cứ coi như ở nhà là được." Thái tử phi mỉm cười, ý bảo nàng ngồi xuống.

Lăng Ngọc phúc thân cảm tạ, sau đó lại ngồi xuống.

Thái tử phi hỏi nàng vài chuyện nhà cửa ngày thường, mà trọng điểm là hỏi về bé Đá, khi nghe nàng kể về đủ trò nghịch ngợm phá phách của bé, nụ cười trên mặt thái tử phi vẫn chan hòa như cũ.

"Trình nương tử là người có phúc, có nhi tử như vậy cũng không uổng kiếp này." Nàng thở dài và nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!