Đêm đó, nàng nằm sấp lên giường để Trình Thiệu Đường xoa bóp cơ thể đau nhức cho mình, mặt buồn rười rượi nói: "Chàng có thể tìm lí do cầu xin thái tử điện hạ để thiếp không cần phải học những phép tắc lễ tiết kia không?! Thiếp là phụ nhân phố phường, học những quy củ của thế gia vọng tộc này để người ta cười rớt răng à?"
Thật ra, ma ma chỉ dạy nàng một số lễ nghi và những điều cần chú ý khi gặp quý nhân, những gì bà ấy dạy đều phù hợp với thân phận của nàng, không có những quy tắc rườm rà của thế gia vọng tộc, chẳng qua là vì Lăng Ngọc không quen trong nhà bỗng dưng có thêm một người xa lạ, cũng không muốn vô cớ nhận lòng tốt của người khác nên mới cố tình nói cho chuyện này trở nên phức tạp, chỉ mong Trình Thiệu Đường có thể giúp nàng thoái thác việc này.
Trình Thiệu Đường cũng thương nàng chịu khổ, nhưng lại cảm thấy học những thứ này chẳng có gì là không tốt, dù sao hiện tại cũng không giống ở nhà, mọi người trong kinh đều coi trọng phép tắc.
"Nàng có biết có bao nhiêu phu nhân của thế gia vọng tộc trong kinh thành muốn mời một vị ma ma dạy học đáng tin khó đến nhường nào không? Càng không cần nói vị ma ma này còn đến từ phủ thái tử, không biết có bao nhiêu nhà muốn mời mà chẳng được. Huống chi, đây là người mà thái tử phi phái đến, ta chạy đến xin thái tử sao được?"
"Thiếp chưa từng gặp mặt thái tử phi, sao ngài ấy lại phái người tới dạy thiếp phép tắc chứ? Nhất định là ý của thái tử. Chắc ngài ấy ghi thù nhiều lần thiếp bất kính với ngài ấy trên đường về kinh, nhưng lại không tiện trả thù một phụ nhân như thiếp, cho nên mới nghĩ ra cách này để dày vò thiếp. Thiếp nghi tối qua ngài ấy cho gọi bé Đá cũng là vì muốn báo thù.
Người này đúng là nhỏ nhen, có thù tất báo!"
"Lại ăn nói bậy bạ rồi phải không? Thái tử là người để nàng có thể tùy tiện nhắc đến sao?!" Trình Thiệu Đường nghiêm mặt răn, bỗng cảm thấy tiểu nương tử nhà mình quả thực cần có một ma ma dạy phép tắc.
Lăng Ngọc cũng biết mình đã nói sai, vội vàng sửa lời: "Ma ma dạy học này hiếm thấy như vậy mà lại bị phái tới dạy thiếp, nếu để người ta biết, chẳng biết sẽ nói khó nghe như thế nào, lần trước Chử thống lĩnh chỉ lĩnh mệnh sắp xếp chỗ ở cho chúng ta trong phủ thái tử, vậy mà hạ nhân ở đó đã đồn ầm lên rằng thiếp là ngoại thất của ngài ấy."
Trình Thiệu Đường cau mày: "Có chuyện như vậy sao?"
"Thiếp có thể lấy chuyện này ra để lừa chàng chắc? May mà bọn họ sợ Chử thống lĩnh nên không dám rêu rao ra ngoài, về sau thiếp phải giải thích lại nhiều lần thì chuyện này mới dừng lại." Lăng Ngọc rèn sắt khi còn nóng.
Trình Thiệu Đường suy nghĩ một lát, an ủi nói: "Chuyện này nàng không cần để trong lòng, nếu đã là người thái tử phi phái tới thì ngài nhất định sẽ giải quyết thỏa đáng, người ta cùng lắm chỉ cho rằng ngài ấy muốn ta nợ họ một ân tình."
Trong phủ thái tử hiện giờ, ngoài Chử Lương thì hắn là người được thái tử coi trọng nhất, cũng là người mỗi ngày ở cạnh thái tử nhiều nhất, vì thế có không ít thiếp thất của thái tử muốn tạo quan hệ với hắn, từ đó có thêm một người giúp sức trên con đường tranh sủng.
"Người ra là thái tử phi ngồi tít trên cao, là hoàng hậu nương nương tương lai, đâu cần bán ân huệ cho chàng!" Lăng Ngọc lầm bầm rồi nói tiếp: "Thiếp nói chàng là đồ đầu gỗ quả thực không sai mà, chẳng lẽ chỉ có người khác biết nghĩ bậy, thái tử phi thì không sao? Chàng phải biết là, người ta có đoán già đoán non thế nào cũng không nghiêm trọng bằng sự hoài nghi của ngài ấy."
Hàng lông mày của Trình Thiệu Đường cau chặt hơn, suy nghĩ kĩ lại thì thật sự cảm thấy có vấn đề. Tuy phu thê họ không thẹn với lòng, hắn cũng tin thái tử điện hạ không có những suy nghĩ kia, nhưng bọn họ đâu biết thái tử phi nghĩ thế nào chứ!
"Ta hiểu rồi, ngai mai ta sẽ xem xét rồi nói chuyện này với thái tử."
Lăng Ngọc cuối cùng cũng thở phào: "Thế mới đúng chứ! Thiếp chỉ cần học cách làm lễ vấn an với quý nhân, để không thất lễ, không chọc giận kẻ trên là được, còn những thứ khác thì học làm gì chứ?"
Những thiếp thất của thái tử quả thực có tâm tư riêng khi thấy thái tử phi phái ma ma dạy học đến dạy dỗ thê tử của một hạ thần, ngay cả thị nữ bên cạnh thái tử phi cũng lấy làm khó hiểu trước cách làm của chủ tử.
"Trình Thiệu Đường kia có năng lực đến đâu cũng chỉ là hạ nhân trong phủ, nương nương cần gì có hắn thể diện lớn như vậy?"
Thái tử phi chậm rãi nói: "Người này được điện hạ cực kỳ trọng dụng, tiền đồ vô tận, ta cho hắn một ân tình, sau này ắt có ích cho ta. Huống chi, thê hiền phu họa thiểu(*), đối với hắn mà nói, vị phu nhân kia mà hiểu chuyện thì cũng là chuyện tốt, nhà cửa yên ấm thì hắn mới có thể an tâm làm việc cho điện hạ được."
(*) Thê hiền phu họa thiểu: thê tử đức hạnh thì trượng phu có thể trách gặp tai vạ.
"Hơn nữa, Trần ma ma là người có chừng mực, biết dạy những điều đúng với thân phận của nàng ta, sẽ không lãng phí thời gian dạy nàng ta những thứ không dùng được."
"Hôm qua điện hạ vừa cho vời nhi tử của nàng ta, còn lệnh cho nhà bếp chuẩn bị một bàn đầy điểm tâm, nhưng không biết vì sao mà về sau lại cho người vứt hết. Nương nương, điện hạ để tâm đ ến thằng bé này như vậy, lại còn phái người dạy riêng cho phụ nhân kia phép tắc, có khi nào…." Thị nữ chần chừ một lác, song vẫn nói ra lo lắng trong lòng.
Thái tử phi giật mình, lắc đầu ngay tức khắc: "Ngươi nghĩ quá nhiều rồi, ta từng gặp thằng bé kia một lần, trông nó giống Trình hộ vệ y đúc, nếu nói bọn họ không phải phụ tử thì cũng chẳng ai tin."
"Hơn nữa, sau này không được phép nói vậy nữa, ngươi có biết lời đồn đại vô căn cứ có thể làm hại một người phụ nữ đến mức nào không? Nếu vì chuyện này mà làm rạn nứt tình cảm phu thê họ, thì đó sẽ trở thành lỗi của ta." Nàng nghiêm mặt nói.
"Nô tỳ biết sai rồi ạ!" Thị nữ vội vàng nhận lỗi.
Tuy Trình Thiệu Đường đã hứa với nàng, nhưng ngày hôm sau chàng lại bị giao cho một công việc khác, hoàn toàn không có thời gian nhắc tới chuyện này với Triệu Uân, đã thế hắn vừa đi là đi những mấy ngày, Lăng Ngọc không gặp được mắt hắn nên chỉ có thể cắn răn, tiếp tục theo Trần ma ma học quy củ.
Xưa nay nàng là người không dễ dàng nhận thua, nếu đã không thể thoái thác thì nhất định sẽ cố gắng học thật tốt, ngày qua ngày, Trần ma ma vốn coi thường nàng cuối cùng cùng thầm gật đầu, coi như đã hài lòng với nàng.
Sau này bà còn thấy nàng biết đọc biết viết thì dần nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.
Lăng Ngọc đương nhiên nhận ra bà đã thay đổi thái độ với mình, nhưng nàng cũng chẳng để ý mà vẫn đối xử với bà khách khí lễ phép, săn sóc như trước, song thái độ lại không hề có chút siểm nịnh. Dần dà, Trần ma ma cũng đối xử chân thành với nàng hơn.
Dù sao bà cũng sống từng này tuổi rồi, biết phân biệt chân thành và giả dối, đồng thời cũng biết đạo lý lấy chân thành đổi chân tình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!