Chương 43: Truy cứu trách nhiệm

Lăng Ngọc căn bản không có cơ hội ngắm nhìn sự phồn hoa của kinh thành, bởi nàng nhanh chóng bị xếp đến một tiểu viện tương đối yên tĩnh trong phủ Thái tử.

Vú già dẫn đường không ngừng cố gắng tìm hiểu lai lịch của nàng, dù sao đây cũng là người mà Chử thống lĩnh đích thân dẫn về phủ, lại còn là một phụ nhân mang theo một đứa trẻ, nhìn thế nào cũng thấy bất thường.

Lăng Ngọc nào hay những người xung quanh đã gán ghép nàng với Chử Lương, song có một điều mà đến giờ nàng vẫn không sao hiểu nổi, rốt cuộc gia đình nàng là sự tồn tại thế nào trong phủ đệ nguy nga tráng lệ này?! Cho nên, khi đối diện với sự dò xét của vú già kia, nàng chỉ đành vờ như không biết.

Nào hay kể từ đó, sự qua loa của nàng càng khiến vú già càng thêm khẳng định mối quán hệ không tầm thường giữa nàng và Chử Lương.

Trước đó bà chỉ nghe nói Chử Lương vẫn chưa thành thân, thì ra là để người ta ở bên ngoài, nay ngay cả con trai cũng đã lớn bằng từng này, đúng là giấu kín như bưng mà! Vú già âm thầm tặc lưỡi.

Cùng lúc đó, tin đồn về việc Chử Lương đã có vợ sinh con nhanh chóng lan truyền giữa những người hầu trong phạm vi nhỏ.

Cũng bởi có quan hệ này với Chử Lương mà dẫu có vô số người cảm thấy tò mò với lai lịch của Lăng Ngọc, nhưng cũng không có ai dám tới hỏi cho ra nhẽ. Vì suy cho cùng, chẳng ai dám cả gan trêu chọc người của Chử Lương, vị đại thống lĩnh có khuôn mặt đen như sát thần.

Lăng Ngọc chưa bao giờ dám nghĩ rằng kiếp này mình sẽ có cơ hội tiến vào phủ Thái tử, hơn nữa, nhìn cách sắp xếp này thì có vẻ như còn cho nàng ở đây một thời gian, nghĩ vậy khiến lòng nàng ngổn ngang trăm mối.

Nếu về muộn vài ngày nhưng vẫn được về thì không sao, những chuyện trải qua trong suốt thời gian này đã đủ để trở thành đề tài tám chuyện của nàng trong nhiều năm, đợi khi tóc nàng trắng xóa, vẫn có thể kiêu ngạo mà nói với người khác rằng: kiếp này nàng đã đến kinh thành, từng ở phủ thái tử, từng gặp hoàng đế, còn….. để hoàng đến làm "nô bộc" cho mình.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết phải là vị thái tử kia có thể thuận lợi đăng cơ xưng đế.

Từ khi đến kinh thành, Trình Thiệu Đường và tiểu Mục đã bị Chử Lương gọi đi, cũng không biết là bận việc gì mà đã mấy ngày không thấy mặt mũi. Lúc đầu Lăng Ngọc còn thấp tha thấp thỏm, nhưng dần dần cũng nghĩ thông.

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, dù sao cũng đã đi đến ngày hôm nay, chuyện sau này đến đâu hay đến đó!

Nghĩ thông suốt điều này, nàng bèn yên tâm mà ở lại, thỉnh thoảng còn dẫn nhi tử đi dạo xung quanh tiểu viện, coi như để thằng nhỏ trải nghiệm khí thế bất phàm của trạch viện hoàng gia.

Hôm nay, sau khi dùng xong bữa trưa, nàng rửa sạch bát đũa rồi tự tay mang đến phía sau nhà bếp, hạ nhân giúp việc bếp núc cũng đã quen với sự tự túc của nàng, thấy nàng mặt mày dịu dàng, lúc nào cũng nở nụ cười trông rất dễ gần thì dần dà cũng chịu nói đôi câu với nàng.

Chẳng mấy chốc, Lăng Ngọc đã trở nên thân quen với bọn họ, đồng thời cũng đã biết đến sự hiểu nhầm kia, nàng dở khóc dở cười mà giải thích lại nhiều lần rằng nàng không có quan hệ dây mơ rễ má gì với Chử Lương, chỉ là hiện giờ tướng công nàng đang đi theo Chử đại thống lĩnh làm việc, nên mẹ con các nàng bị bố trí tạm ở đây.

Nàng nói cực kỳ chân thành, ai cũng thấy có lý nên cũng tin.

Vì đã biết nàng không phải gia quyến của đại thống lĩnh nên mọi người đều đối đãi với nàng rất tùy ý.

"Thái y trong cung tới hết tốp này tới tốp khác, sau khi hoàng thượng biết thái tử bị ám sát thì nổi trận lôi đình, hạ chỉ điều tra rõ ràng. Trong kinh hiện giờ ai cũng hoang mang lo lắng,  hôm nay phủ này bị xét nhà, ngày mai phủ kia bị đi đày. Giờ khắc này vẫn là quan lão gia chỉ tay năm ngón, nhưng sau một khắc đã trở thành phạm nhân. Kinh thành này ấy à, loạn hết cả lên rồi!" Bà lão đang ngắt rau lắc đầu nói.

Lăng Ngọc vừa trông ra bé đang hăng say chọc tổ kiến dưới gốc cây, tay vừa đổ nước sạch rửa rau, nghe vậy nhíu mày hỏi: "Loạn như vậy thật sao?"

"Cháu lần đầu tới nên không biết đấy, trông kinh thành phồn hoa thế này thôi nhưng hễ loạn lên cái thì chẳng khác nào chốn thâm sơn cùng cốc."

Lăng Ngọc nghĩ một lát thì cũng cảm thấy thế.

Thái tử phải chịu tổn thất lớn như thế, chẳng lý nào không báo thù, e rằng kinh thành còn phải loạn một trận nữa.

Song, nàng chỉ không biết là vị nào trong số các hoàng tử suýt nữa lấy được tính mạng của thái tử. Là Lỗ vương? Tề vương? Hay là Hàn vương hoặc những hoàng tử khác?

Kiếp trước, sau khi thái tử chết thì Hàn vương xảy ra chuyện, hình như lúc đó hoàng thượng cũng lâm bệnh nặng, ngay sau đó thì Tề vương được sắc phong làm thái tử, Lỗ vương không cam lòng nên khởi binh tạo phản, mãi đến khi Tề vương bình định phản loạn thì hoàng thượng mới băng hà, cuối cùng Tề vương đăng cơ, thiên hạ thái bình.

Nàng là một người dân bình thường, tất cả những gì nàng biết đều là những chuyện mà mọi người đều biết, còn chuyện thật giả, hoặc là có dính dáng đến âm mưu quỷ kế nào hay không thì nàng thật sự không biết.

Nửa tháng sau, Trình Thiệu Đường quay về cùng với một thân toàn mùi máu tanh, bé Đá ghét bỏ, bịt mũi không chịu để chàng lại gần, chàng chỉ cười bất lực, cầm lấy quần áo sạch mà Lăng Ngọc đưa cho rồi đi tắm gội.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ và chở về phòng, chàng nhìn thấy nương tử đang ôm con trai vào lòng, khẽ dạy dạy con đọc "Tam tự kinh".

"Chàng tắm xong rồi à! Đã đói chưa? Hay là thiếp đến nhà bếp làm cho chàng chút đồ ăn nhé?" Lăng Ngọc đặt con xuống rồi ra đón chàng.

Thời gian này nàng đã trở nên thân thiết với các trù nương trong phủ, mọi người thấy nàng cần mẫn tháo vát, khéo ăn khéo nói khiến người ta mặt mày hăm hở, cộng thêm bé Đá hoạt bát đáng yêu, hai mẹ con nàng ở đây đúng là như cá gặp nước.

"Không cần đâu, ta đã ăn cũng đám Chử đại ca rồi." Trình Thiệu Đường đỡ lấy con trai đang nhào vào lòng mình, lắc đầu nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!