Chương 42: (Vô Đề)

"Làm sao hắn biết ngươi đang gặp nạn? Làm sao có thể kịp thời đến cứu ngươi? Ngươi liên lạc với hắn lúc nào?" Mặt Triệu Uân sa sầm, liên tiếp chất vấn.

Trình Thiệu Đường im lặng một lát, song vẫn thành thật nói: "Hôm ở trấn Long Loan, thảo dân từng nhờ đệ ấy báo bình an về cho gia đình, có như vậy mới khiến những người quan tâm thảo dân yên tâm."

"Quả nhiên ngươi đã giấu Cô liên lạc với hắn ta, xem ra Cô đã xem thường ngươi rồi!" Trong mắt Triệu Uân như thể có một cơn lốc, âm u đến đáng sợ.

Chử Lương cuối cùng vẫn không kìm được mà nói giúp: "Điện hạ, Trình huynh đệ quả thực có tội khi tự ý để lộ hành tung, nhưng nể tình hắn có công cứu giá, thần xin điện hạ hãy tha thứ cho hắn."

Triệu Uân lại cười khẩy: "Cô nhớ rõ ràng là, hôm đó hắn đã bỏ Cô để chạy trốn, cho dù sau đó hắn có vòng về cứu giá thì vẫn là tội đáng chém!"

"Điện hạ!" Chử Lương quỳ sụp xuống đất.

Còn Tiểu Mục thì sững sờ khi nghe thấy Trình Thiệu Đường tự xưng "thảo dân", cả người hắn ngây ra như bị sét đánh, lại nghe thấy Triệu Uân luôn miệng xưng "Cô thế này", "Cô thế khác", bấy giờ dẫu hắn có đần độn đến đâu thì cũng đã tỏ tường thân phận của người trước mặt.

Đầu hắn trống rỗng, im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của ba người trong phòng, sau đó lại biết rằng Trình Thiệu Đường đã giấu vị quý nhân trước mắt này khi đến tìm mình, xem ra hiện tại vị này đang định tính nợ cũ lần nợ mới.

Hắn quỳ sụp xuống, nghiêm giọng nói: "Thảo dân dám lấy đầu mình đảm bảo rằng chưa từng tiết lộ tung tích của điện hạ cho bất kì người nào, ngày ấy thảo dân chỉ tình cờ phát hiện thi thể của vợ chồng lái thuyền thật, vì lo lắng cho Trình đại ca nên mới tìm đến đây, đúng lúc cứu được Trình đại ca."

Triệu Uân nhìn về phía hắn với ánh mắt sắc bén, nheo mắt để quan sát thật kĩ tình biểu cảm trên gương mặt hắn, qua hồi lâu, hắn chậm rãi nhìn về phía hai người đang quỳ, một người là Chử Lương với nét mặt không đầy nỗi sầu lo, người còn lại là Trình Thiệu Đường với sắc mặt thản nhiên, cuối cùng điềm nhiên nói: "Đứng lên đi!"

Chử Lương thở phào nhẹ nhõm, biết chắc ngài ấy không định truy cứu việc này nữa.

Tiểu Mục chần chừ một lát, sau đó đỡ Trình Thiệu Đường rồi cùng đứng lên.

"Ngươi tên là Mục Mục? Là người ở đâu? Hiện đang làm việc gì? Trong nhà có những ai?" Hắn vừa đứng lên, Triệu Uân đã hỏi tiếp.

Hắn lấy lại bình tĩnh, thành thật trả lời. Khi nói đến người cha họ Mục vừa qua đời năm ngoái, hiện giờ hắn đang một thân một mình, sắc mặt hắn thoáng hiện lên vẻ ảm đạm.

Triệu Uân lạnh lùng lắng nghe, trong lòng lại có suy nghĩ khác.

Hôm đó bị vây công, trên người bị trúng mấy nhát kiếm, vào khoảnh khắc ngã xuống đất, hắn tưởng rằng mình chết chắc rồi, nào ngờ cuối cùng ông trời vẫn chiếu cố hắn, vẫn để hắn nhặt lại cái mạng về.

Người duy nhất mà hắn có thể tín nhiệm chỉ có một mình Chử Lương, người đã bảo vệ hắn suốt dọc đường, người vì hắn mà vào sinh ra tử; còn Trình Thiệu Đường thì chưa chắc đã đáng tin, bởi vì bên cạnh hắn còn có vợ con, hai người đó được coi là nhược điểm lớn nhất của hắn, cho nên  chỉ có thể tin tưởng ở một mức độ nhất định.

Song, hiện tại dù là bản thân hắn hay Chử Lương và Trình Thiệu Đình thì đều đang bị thương nặng, muốn bình an về kinh e rằng không phải là chuyện dễ dàng.

Mục Mục này…. trong tình hình hiện tại không có người để tin dùng, có lẽ có thể miễn cưỡng dùng hắn.

Trình Thiệu Đường vẫn luôn quan sát sắc mặt của hắn, thấy thế thì thầm thở dài, sau đó quay sang nhìn tiểu Mục với ánh mắt phức tạp.

Xem ra vận mệnh của tiểu Mục cũng giống chàng, e rằng không thể không ngồi lên thuyền của Thái tử,

Chàng nghĩ, có lẽ ngày ấy mình không nên quay về tìm hắn, như vậy thì hắn sẽ không đi đến bước ngày hôm nay.

"Trình Thiệu Đường, nghe Mục Mục nói, ngươi là người trong công môn?" Trình Thiệu Đường đang mải suy nghĩ thì chợt nghe thấy Triệu Uân hỏi.

"Vâng, thảo dân là bộ đầu của huyện nha Thanh Hà." Hắn giật mình, thành thật đáp.

"Tri huyện Thanh Nha là người nào?" Triệu Uân lại hỏi.

"Quách Kì, Quách đại nhân ạ."

"Quách Kì…." Triệu Uân bỗng cười lạnh: "Cô cứ tưởng là kẻ nào, hóa ra lại là hắn!"

Trình Thiệu Đường giật mình.

Nghe khẩu khí của vị này, chẳng lẽ hắn biết Quách đại nhân ư? Hay là hắn và Quách đại nhân có thù cũ?

Song, Triệu Uân đã quay người không thèm đếm xỉa tới chàng nữa, chàng cũng không dám hỏi hiểu, làm lễ rồi lui ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!