Lăng Ngọc nhìn hai thi thể có diện mạo hoàn toàn khác trước mà giật nẩy người.
Cho nên, từ lúc bắt đầu đám bọn họ đã rơi vào bẫy của đối phương sao? Chẳng trách thái tử lại dễ dàng "lìa đời" tại trấn Long Loan nơi táng thân của hắn ở kiếp trước như thế.
Chuyện đã đến nước này, có hối hận hay căm giận cũng đều vô ích, Trình Thiệu Đường cởi áo khoác phủ lên đầu bé Đá, lại lấy xiêm y làm dây, nhanh tay buộc con lên lưng Lăng Ngọc, sau đó cúi đầu nói nhỏ: "Con đừng sợ, cứ nhắm mắt vào, cha sẽ nhanh chóng đưa con và mẹ con về nhà!"
Thằng bé sợ đến nỗi khóc thút thít, nhưng nghe lời cha nói vẫn ôm chặt lấy cổ của Lăng Ngọc, vừa khóc vừa đáp: "Vâng….."
"Thiệu Đường…." Mặt Lăng Ngọc trắng bệch, trông thấy những kẻ mặc đồ đen đã nâng kiếm lao về phía bọn họ, chủ tớ Triệu Uân ở đằng kia đã bất chấp tiến lên nghênh chiến, chiêu nào cũng trí mạng, không chút kiêng dè, đây thật sự là một trận chiến sinh tử.
Ở bên này cũng có hai kẻ mặc đồ đen đang vung trường kiếm đâm về phía Trình Thiệu Đường.
Chàng giơ thanh kiếm lên để chặn thanh kiếm đang đâm vào ngực mình, rồi đột ngột kéo tay Lăng Ngọc thật mạnh, ôm nàng vào lòng trước khi nàng hét lên, sau đó "bang" một tiếng, chàng bất ngờ bổ một kiếm lên kẻ còn lại, ngay sau khi lưỡi kiếm hạ xuống, chàng vừa che chở thê nhi, vừa giơ kiếm chống đỡ các nhát kiếm của hai gã áo đen đang vây công.
Lăng Ngọc cõng nhi tử lúc thì bị chàng đẩy ra, lúc thì bị chàng kéo về, có vài lần, trường kiếm của kẻ địch suýt chút nữa đâm trúng tim nàng, dọa nàng sợ đến nỗi xém nữa hôn mê.
Trình Thiệu Đường liên tục xuất chiêu, "xoạt xoạt xoạt" dùng hơn mười chiêu bức lui đối phương, sau đó lập tức kéo tay Lăng Ngọc: "Đi!"
Lăng Ngọc không nói hai lời bám sát theo chàng, chạy như điên về phía Đông của ngọn núi.
Hai gã áo đen cầm kiếm đuổi sát phía sau.
Ở bên kia, Triệu Uân khó khăn lắm mới đánh lui được một tên áo đen, thì vai trái lại trúng một kiếm của đối phương, hắn nghiến răng nghiến lợi, lệ khí tuôn trào, xông lên nghênh đón trường kiếm của một tên áo đen đang đâm tới, đối phương không ngờ hắn sẽ xông tới với một thân đẫm máu nên động tác hơi chững lại trong chốc lát, Triệu Uân nhanh tay nhanh mắt, vung mạnh trường kiếm xoẹt qua cổ đối phương, gã kia rên một tiếng rồi ngã chết.
Ngay sau đó lại có thêm vài gã đồ đen vây đánh, Triệu Uân vừa vội vừa giận vừa hận, cuối cùng vẫn liều mạng xuất chiêu, tuy cơ thể lại trúng thêm hai vết thương nữa, nhưng cũng đã thành công giế t chết hai đối thủ.
Tình hình của Chử Lương cũng không tốt hơn Triệu Uân là bao nhiên, cơ thể hắn có cô số vết thương, máu tươi cùng nước mưa chảy dòng dòng từ trên trán hắn xuống, xiêm y đã nhuộm màu máu từ lâu.
"Điện hạ cẩn thận!!" Hắn dùng kiếm đâm kẻ đang lao về phía mình, nhưng khi nhìn thấy một người mặc đồ đen chuẩn bị đánh lén sau lưng Triệu Uân, hắn lập tức hoảng hốt, vừa hét lớn vừa ra sức lao về phía hắn ta.
Triệu Uân chỉ nghe thấy tiếng gào của thuộc hạ, còn chưa kịp phản ứng thì lưng lại bị đâm trúng, hắn thấy một kiếm tiếp theo sắp đâm xuống, trong thời khắc mảnh chỉ treo chuông, Chử Lương nhấc kiếm cản lại, nhưng không ngờ lại có một kẻ đánh lén ở phía sau lưng hắn, hắn chỉ kịp rên một tiếng, xiêm y sau lưng đã bị trường kiếm của đuối phương cắt qua.
Chỉ trong thời gian ngắn, trên người của đôi chủ tới đã chồng chất vết thương, máu tươi loang lổ. Thế nhưng, khi bọn họ trông thấy Trình Thiệu Đường đang kéo thê nhi vừa đánh vừa chạy ở phía xa, sắc mặt bỗng nhiên đại biến, đôi mắt tưởng chừng như có thể phun ra lửa.
"Tên phản bội!!" Ban đầu Chử Lương tán thưởng Trình Thiệu Đường bao nhiều thì lúc này lại căm phẫn hắn bấy nhiêu. Nếu không nhìn thấy Trình Thiệu Đường đánh nhau với hai gã mặc đồ đen đang đuổi giết hắn, thì hắn sẽ nghi ngờ rằng liệu hắn có phải đồng đảng của đối phương không, có như vậy thì Trình Thiệu Đường mới cố tình dẫn chủ tớ bọn họ lên thuyền, cuối cùng lại rơi vào hiểm cảnh ngày hôm nay.
Trái lại, Triệu Uân như thể đã quá quen với điều này, hắn thản nhiên lau vết máu trên mạnh, cười lạnh rồi nghênh đón một kiếm đang bổ tới với đôi mắt tràn ngập sát khí.
Nếu như lần này hắn có thể báo toàn tính mạng, ắt sẽ không buông tha cho bất kì kẻ nào dám cả gan phản bội hắn!
Dù sao Trình Thiệu Đường cũng không phải mục tiêu chính, cho nên khi hắn kéo mẹ con Lăng Ngọc rời khỏi chủ tới Triệu Uân, tuy đám mặc đồ đen có hơi bất ngờ, nhưng chỉ phân ra hai gã đuổi giết, còn những kẻ khác tập trung đối phó với Triệu Uân và Chử Lương, thế phải giết được bọn họ trước.
Lăng Ngọc suy cho cùng vẫn là phụ nhân, thể lực có hạn, huống chi trên lưng còn đang cõng bé Đá, chạy lâu như thế cũng đã kiệt sức, tốc độ cũng dần chậm lại, thế nên chẳng mấy chốc, hai tên sát thủ đã đuổi tới, hợp lực vây công Trình Thiệu Đường.
Trình Thiệu Đường vung kiếm nghênh chiến, từ từ dẫn dụ bọn chúng cách xa mẹ con Lăng Ngọc, khi chàng cảm thấy khoảng cách đã đủ an toàn thì lập tức phát huy hết sở học cả đời, chiêu nào cũng trí mạng, vung kiếm không lưu tình.
Hai gã kia vốn chẳng coi trọng chàng, ban đầu còn có ý nghĩ khinh địch, song lúc này thấy chiêu kiếm của chàng mạnh mẽ sắc bén, tuy lấy một địch hai, nhưng lại dần dần chiếm thế thượng phong, bọn chúng thầm kinh ngạc, hối hận vì mình đã khinh thường địch.
Hai gã này võ nghệ vốn yếu kém, hiện giờ lại phải đương đầu với kẻ địch mặt nên trong lòng sinh ra sợ hãi, càng đánh càng lùi, không có sự trở tay.
Gã sát thủ hơi cao liếc thấy Lăng Ngọc đang thở hổn hển trốn sau thân cây, gã cố tình để sơ hở, nhân lúc Trình Thiệu Đường trở tay tấn công đồng bạn, hắn nhún mũi chân, chĩa kiếm về phía mẹ con Lăng Ngọc rồi phi như bay.
"Thiệu Đường!!" Lăng Ngọc sợ đến nỗi hồn bay phách lạc, nàng muốn quay người bỏ chạy theo bản năng nhưng chợt nhớ ra bé Đá đang ở sau lưng mình, nàng dừng bước quay người lại, hét to tên của tướng công.
"Cha ơi!!!" Ngay cả bé Đá vẫn luôn bị trùm xiêm áo lên đầu cũng cảm nhận được sự sợ hãi của mẹ, bé sợ đến nỗi khóc òa lên.
Nhìn thấy trường kiếm sắp đâm vào ngực thê tử, Trình Thiệu Đường phi nhanh như mũi tên, bất ngờ xuất hiện trước người Lăng Ngọc đỡ cho nàng một kiếm này, ngay sau đó chàng vung kiếm lên, nàng chỉ thấy máu tươi văng ra bốn phía, gã kia bị chàng cắt yết hầu, ngã ầm xuống đất.
Thấy đồng bạn bị giết, gã còn lại biến sắc, biết mình không bằng địch nên quay phắt người toan bỏ chạy, nhưng Trình Thiệu Đường nào để cho hắn có cơ hội chạy thoát, chàng phi thân lên trước, cắm thẳng trường kiếm vào giữa lưng đối phương, gã ta không kịp rên lên một tiếng đã ngoẻo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!