Chương 37: Lựa chọn bất đắc dĩ

Nàng đang mải suy nghĩ thì tên "chủ tử" kia bỗng nhiên mở bừng mắt, nhìn thẳng vào nàng bằng ánh mắt nham hiểm, dọa nàng sợ đến nỗi vội vàng cúi đầu xuống, ôm chặt nhi tử trong vô thức.

Trái tin nàng đập dồn dập "thình thịch thình thịch".

Dù sao nàng cũng được coi là người sống hai kiếp, có loại người gì mà chưa từng gặp, nhưng nàng chưa bao giờ gặp phải người nào có ánh mắt đáng sợ như thế, trong ánh mắt của hắn dường như tất cả mọi người chỉ như con kiến, có thể dễ dàng bị dí chết.

Hắn thật sự quá mức nguy hiểm, nếu rơi vào tay hắn, cả nhà nàng thật sự còn cơ hội sống ư?

Nàng bỗng nhiên không dám xác định.

Không biết xe ngựa đã đi bao lâu, nam tử áo đen chốc chốc lại vén rèm xe kiểm tra tình hình bên ngoài, hắn đột nhiên nói với Trình Thiệu Đường đang lái xe: "Đi về phía đông!"

Trình Thiệu Đường lạnh lùng, cố dằn xuống nội tâm đang dậy sóng: "Bây giờ trời sắp tối rồi, nếu đi thẳng về phía trước khoảng nửa canh giờ thì sẽ đến thị trấn, đến đó các người có thể mời đại phu trị thương, nơi đông người sẽ không sợ bị người khắc tới làm loạn, thậm chí còn có thể tìm quan phủ giúp đỡ. Nếu đi về phía đông thì chỉ có thâm sơn cùng cốc, đến cả chỗ ở qua đêm cũng không có."

Nam tử áo đen hơi do dự, khẽ hỏi: "Chủ tử?"

"Đi về phía đông!" Nam nhân được gọi là chủ tử hờ hững đáp.

"Nhưng vết thương trên người của ngài…."

"Ta không sao cả, đi về phía đông, đừng để ta nhắc đến lần thứ ba!"

Nam tử đồ đen không còn lưỡng lự nữa, nói với Trình Thiệu Đường: "Đi về phía đông!!"

Trình Thiệu Đường siết dây cương trong tay ngày càng chặt, sắc mặt đã xanh mét.

Đi về phía đông …. Đám nam tử như bọn họ thì cũng thôi đi, nhưng nếu để tiểu Ngọc và bé Đá đi thì làm sao mà được!

Hắn hận không thể ruổi ngựa đi thẳng về phía thị trấn, nhưng không thể không kiêng dè thê nhi còn đang ở trong tay bọn họ. Cuối cùng, hắn chỉ đành cắn răng, cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ mà quay đầu ngựa, thúc ngựa đi về phía đông.

"Mẹ ơi…." Bé Đá không biết đã tỉnh từ lúc nào, bé r3n rỉ khó chịu, Lăng Ngọc vội vàng ôm chặt con trai, lo lắng hỏi: "Có phải thấy đau chỗ nào không?"

"Không đau ạ…." Bé Đá ôm lấy cổ nàng làm nũng, rồi nghiêng đầu nhìn hai nam tử xa lạ với vẻ mặt hiếu kì.

Cảm nhận được ánh mắt tò mò của cậu nhóc, tên "chủ tử" cau chặt hàng mày, quay đầu nhìn lại với ánh mắt sắc bén, nhưng đập vào mắt hắn là khuôn mặt non nớt cười híp cả mắt của thằng bé, hắn hơi giật mình, yên lặng nhìn đối phương.

Bé Đá thấy hắn cũng đang nhìn mình thì nở một nụ cười ngọt ngào, cất giọng lanh lảnh: "Thúc thúc!"

Lăng Ngọc giật hết cả mình, vội vàng ôm mặt thằng nhóc, ép bé rời ánh mắt đi, sau đó nhỏ giọng trách cứ: "Không được nói chuyện!"

Bé Đá mếu máo, đáp bằng cách kéo một âm thật dài "Dạaaaa", sai đó chui vào lòng nàng cọ cọ làm nũng.

Lăng Ngọc ôm con trai, vỗ nhẹ lên lưng thằng bé, lúc nàng thì thầm dỗ dành bên tai con thì bỗng nhiên cảm nhận được tên "chủ tử" kia đang nhìn mình, nàng vội vàng nghiêng người né tránh ánh mắt của hắn.

Xe ngựa đi càng ngày càng xa, sắc trời càng ngày càng tối, đường cũng ngày càng khó đi, xóc đến nỗi Lăng Ngọc phải đổi mấy lần tư thế ngồi.

Dù bé Đá có ngoan ngoãn nghe lời đến đâu, nhưng ở trong xe lâu rồi cũng sẽ bắt đầu nhiễu sự, bé không ngừng ưỡn éo cơ thể: "Mẹ ơi, con muốn về nhà, con muốn cha, con muốn cha cơ!"

"Đợi thêm chút nữa, sắp về đến nhà rồi, cha đang ở bên ngoài đánh xe đưa chúng ta về nhà!" Lăng Ngọc sợ thằng bé làm ồn đến hai người kia, chẳng may chọc giận đối phương nên vội vàng dỗ dành.

"Không đâu không đâu, con muốn cha, con muốn về nhà cơ!" Thằng nhóc hoàn toàn không nghe lọt tai lời nàng nói, cứ ầm ĩ muốn gặp cha.

"Bé Đá nghe lời mẹ đi, cha đưa con về nhà bây giờ đây!" Trình Thiệu Đường ở bên ngoài nghe thấy tiếng con trai khóc lóc ầm ĩ, cũng lo thằng bé sẽ chọc giận hai người kia nên vội vàng lên tiếng dỗ dành.

"Cha ơi!" Vừa nghe thấy giọng nói của cha, mắt bé sáng lên, vùng vẫy muốn đi ra, nhưng lại bị Lăng Ngọc ôm chặt vào lòng. Thằng bé Đá không thể nhúc nhích, cái miệng nhỏ mếu máo, thoạt nhìn như đang trực khóc.

"Bé Đá phải nghe lời, ngồi trong đó với mẹ, mẹ con sợ tối, con là nam tử hán, phải bảo vệ mẹ mới được." Giọng nói ẩn nhẫn của Trình Thiệu Đường lần nữa truyền vào, song lần này lại khiến bé Đá vốn đáng vùng vẫy ngồi im trở lại.

"Vâng ạ, con nghe lời cha, bảo vệ mẹ ạ!" Đôi mắt thằng nhóc sáng lấp lánh, ưỡn ngực nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!