Chương 36: (Vô Đề)

Vương Thị biết Lăng Bích có thai cũng hết sức cao hứng, bà cười nói: "Bà thông gia dốc lòng lễ phật bao nhiêu năm nay, lần này Bồ Tát chắc chắn sẽ cho bà ấy được như nguyện, tỷ tỷ con lần này ắt sẽ sinh được một thằng bé trắng trẻo mập mạp."

"Con xin thay tỷ tỷ nhận lời tốt lành của mẹ." Lăng Ngọc vui vẻ nói.

"Nếu lúc nào đó có thể sinh cho bé Đá một đệ đệ thì càng tốt." Nào ngờ Vương Thị lại chuyển hướng nói sang chuyện của nàng.

Lăng Ngọc cười: "Chẳng lẽ, nếu là muội muội thì mẹ không thích sao?"

Vương Thị giật mình, sau một thoáng suy nghĩ, bà lại cười vui sướng nói: "Nếu là muội muội cũng tốt, ta còn chưa từng nuôi nữ nhi, có thể nuôi một cô cháu gái yêu kiều đương nhiên là tốt."

Nói mãi nói mãi, bà bỗng nhiên cảm thấy thật ra có cháu gái cũng không tệ, coi như bù đắp tiếc nuối mình không có nữ nhi, vì thế bà lập tức sửa lời: "Hay là sinh cho bé Đá một muội muội trước đi, sau đó lại sinh đệ đệ tiếp."

Lăng Ngọc bật cười ngay tức khắc: "Dạ được, mẹ nói thế nào thì làm thế đấy ạ."

Thực ra, nếu có thể lựa chọn thì nàng vẫn mong mình sẽ sinh được nhi tử. Bởi lẽ, từ cổ chí kim thế đạo này quá mức hà khắc với nữ tử, nếu gặp phải chiến tranh liên miên, phận nữ nhi tất phải chịu nhiều gian khổ hơn nam tử. Nàng chỉ muốn sinh nữ nhi khi nàng có thể đảm bảo chắc chắn rằng con bé sẽ được sinh ra trong một hoàn cảnh ổn định, an toàn.

Đương nhiên, nếu nha đầu này tới trước, nàng cũng sẽ vô cùng vui mừng.

Lăng Ngọc những tưởng sau khi trải qua những chuyện lần này, Trình Thiệu An sẽ không còn tâm trí làm ăn buôn bán nữa, dù sao lúc đầu hắn nỗ lực kiếm tiền cũng là vì nàng lợi dụng tâm ý của hắn dành cho Kim Xảo Dung, cộng thêm vừa đọa dẫm vừa dụ dỗ.

Nhưng hiện tại Kim Xảo Dung đã vứt bỏ hắn, động lực biến thành đả kích, hơn nữa số tiền tích góp đã không còn, chắc chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ một lần nữa trở thành Trình Thiệu An chơi bời lêu lổng, sống tạm bợ cho qua ngày trước đây.

Song nàng lại không ngờ rằng, vài ngày sau, lúc Lăng Đại Xuân hỏi ý kiến nàng về ngày khai trương phân tiệm của Lưu Phương Đường, nhân tiện nói với nàng rằng Trình Thiệu An từng đến tìm mình, mong cửa tiệm may sẵn của hắn và phân tiệm của Lưu Phương đường có thể khai trương cùng một ngày.

"Đồ trong tiệm đệ ấy đều chuẩn bị xong rồi sao?" Lăng Ngọc ngạc nhiên hỏi.

"Ta đến tận nơi xem rồi, cơ bản đều đã chuẩn bị tốt, hàng không tính là nhiều nhưng cái nào cũng tinh xảo, nhìn là biết đệ ấy đã tốn rất nhiều tâm sức. Chỉ là cá nhân ta đề nghị đệ ấy nên nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa, tạm thời không cần vội vã, điều chỉnh tốt tâm trạng rồi nói tiếp." Lăng Đại Xuân không hề hay biết Kim Xảo Dung vẫn còn sống, hắn tưởng rằng thê tử của Trình Thiệu An qua đời thật, mà Lăng Ngọc thì giữ kín như bưng, chưa từng để lộ nửa câu.

"Nếu đệ ấy kiên trì thì cứ mặc đệ ấy làm! Tìm vài chuyện khiến mình bận rộn cũng tốt, tốt hơn là ở mãi trong nhà vừa bí bách vừa nghĩ vẩn vơ. Huống hồ, mặc dù đệ muội không còn nữa, nhưng tay nghề của mấy vị tú nương lúc trước đệ ấy mời cũng không tồi, danh tiếng cũng có rồi, dù khai trương trước cũng không có vấn đề gì." Lăng Ngọc nghĩ một lát rồi đáp.

Lăng Đại Xuân cân nhắc cẩn thận một lát, cũng cảm thấy lời nàng nói có lí: "Như vậy cũng tốt."

"Còn việc lúc trước muội nhờ ta mua ruộng đất cùng trạch viện ở thành Kim Châu, ta đã làm xong cả rồi." Lăng Đại Xuân đưa cho nàng một cái hộp gấm, bên trong để văn khế nhà và đất.

Lăng Ngọc ôm chiếc hộp, thở dài rồi hỏi: "Của huynh đâu? Đã mua được chưa?"

"Mua được rồi. Chẳng qua ta vẫn không tài nào hiểu nổi, vì sao muội lại chọn mua sản nghiệp ở đó, còn dặn ta cũng phải mua một chút." Hắn nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu nổi chuyện này.

Đương nhiên Lăng Ngọc sẽ không nói với hắn rằng, nàng làm vậy là vì nàng dự định chạy đến thành Kim Châu ngay khi chiến tranh vừa nổ ra, và dĩ nhiên, còn có một nguyên nhân khác, đó chính là năm sau Quách Kỳ sẽ được điều đến Kim Châu làm tri phủ.

Thấy nàng trả lời qua loa, Lăng Đại Xuân cũng không để bụng, sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng hắn vẫn hỏi: "Gần đây Tố Vấn có đến tìm ta không?"

"Không thấy đến, sao thế? Đang nói chuyện này sao lại nhắc đến muội ấy." Lăng Ngọc châm trà cho hắn, thản nhiên hỏi.

"Không, không có gì, hỏi bừa, hỏi bừa thôi." Lăng Đại Xuân cúi đầu uống trà để che giấu vẻ lúng túng trên mặt.

Thế nhưng Lăng Ngọc tinh mắt, thoắt cái đã nhìn ra, nàng nảy lên một suy nghĩ, giả vờ không hiểu nói: "Từ khi hợp tác với Diệp Thị, Tố Vấn rảnh rỗi hơn trước đây rất nhiều, ngày trước bận như thế mà muội ấy vẫn thỉnh thoảng đến Lưu Phương đường, gần đây rảnh như vậy chẳng lẽ lại không tới?"

"Ừ, chắc, chắc nàng ấy còn bận việc khác! Đúng rồi, ta còn có chuyện, đi trước đây!" Nói xong, hắn không đợi Lăng Ngọc đáp lời đã hớt hải rời đi.

Có biến ….. Lăng Ngọc trầm ngâm nhìn bóng lưng dần dần rời đi của hắn.

Khi Trình Thiệu An nói dự định của mình cho huynh trưởng, Trình Thiệu Đường cũng nghĩ như Lăng Ngọc, chỉ căn dặn hắn phải làm việc nghiêm túc, dụng tâm kinh doanh cửa tiệm này, còn những việc khác không cần để trong lòng.

Trình Thiệu An nhận được sự ủng hộ của huynh trường, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của hắn cuối cùng cũng hạ xuống. Sau đó, khi trông thấy Lăng Ngọc dắt bé Đá đi vào, hắn vội vàng đứng bật dậy, nói tạm biệt: "Đệ về chuẩn bị chuyện khai trương đây."

Lăng Ngọc bất lực dõi theo bóng lưng chạy chối chết của hắn, buồn bực nói: "Thiếp đáng sợ như thế sao? Lúc đó chẳng qua chỉ nhất thời xúc động mà thôi, đệ ấy có cần sợ thiếp đến mức này không?"

Trình Thiệu Đường hơi vểnh khóe môi, không đáp lại nàng mà vẫy tay với nhi tử, ý bảo thằng bé đến cạnh mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!