Chương 35: Thiên hạ sắp thay đổi

"Không dám không dám, giờ nói không dám thì có tác dụng gì?! Này thì chạy, chạy này!" Lăng Ngọc thấy hắn không dám trốn nữa thì càng tức hơn, càng đuổi đánh dữ dội hơn.

"Tẩu tử…. Đúng là nữ trung hào kiệt!" Đường Tấn Nguyên đưa Trình Thiệu An về trố mắt đứng nhìn, phải mất nửa ngày mới lắp bắp nói.

Trình Thiệu Đường day thái dương, cuối cùng cũng rảo bước về phía hai người, một tay cản lại nắm đấm của Lăng Ngọc đang đánh tới Trình Thiệu An, một tay ôm lấy eo nàng, tách nàng ra xa Trình Thiệu An.

Trình Thiệu An lồm cồm bò ra xa, nhưng Lăng Ngọc vẫn chưa nguôi giận, dẫu Trình Thiệu Đường đã ôm chặt đến nỗi nàng không thể động đậy, nhưng nàng vẫn bất chấp mà đá về phía hắn: "Ta cho ngươi trộm tiền này! Ta cho ngươi bỏ mặc mẹ, vứt bỏ nương tử này!"

Trình Thiệu An xém nữa lại bị nàng đã trúng, hắn nhanh chóng chạy ra một đoạn xa, lại nghe thấy nàng chửi mình như thế, nam tử cao to bỗng nhiên "oa" một tiếng bật khóc, vừa khóc vừa lớn tiếng hét: "Đệ không trộm tiền, đệ không bỏ mẹ, vứt bỏ nương tử, là nương tử không cần đệ, là nàng ấy không cần đệ, nàng không cần đệ!!"

Sau khi trút nỗi bi thống tích tụ trong lòng ra, dường như hắn đã tìm được cái cớ để thổ lộ nỗi lòng, vì thế mà hắn vừa khóc vừa lớn tiếng nói: "Nàng ấy không cần đệ, nàng chê đệ vô dụng, chê đệ không thể cho nàng ấy cuộc sống sung sướng, nàng không cần đệ rồi!"

Lăng Ngọc đột nhiên bị tiếng khóc thảm thiết của hắn làm cho ngơ ngác, lòng trùng xuống, cuối cùng cũng tỉnh lại từ trong cơn thịnh nộ.

Nàng nhìn Trình Thiệu An đang khóc đến nỗi tê tâm phế liệt, không còn sót chút hình tượng nào, lại nhìn sang Đường Tấn Nguyên ngẩn tò te đứng bên cạnh, cuối cùng lén liếc nhìn Trình Thiệu Đường bên cạnh, thấy chàng sầm mặt, gân xanh trên trán đập dữ dội, đoán chừng như sắp nổi giận.

Thế nhưng, nàng lại thấy chàng hít một hơi thật sâu, buông lỏng cánh tay ôm chặt eo nàng rồi sải bước về phía Trình Thiệu An đang vừa khóc tỉ tê vừa kêu "nàng ấy không cần đệ", chàng nhấc cánh tay phải lên, trái tim Lăng Ngọc lập tức căng như dây đàn, tưởng rằng chàng định đánh Trình Thiệu An, ngay cả Đường Tấn Nguyên cũng hốt hoảng, đang định tiến lên ngăn cản thì lại thấy bàn tay to lớn ấy nhẹ nhàng vỗ lên lưng Trình Thiệu An, một cái lại một cái, lặng yên an ủi một cách vụng về.

"Đại ca, nàng ấy không cần đệ, nàng ấy không cần đệ rồi…" Trình Thiệu An khóc rưng rức, vừa tủi thân vừa chật vật.

Trình Thiệu Đường thở dài. Dáng vẻ này của đệ ấy cực kỳ giống lúc nhỏ ra ngoài chơi bị người ta bắt nạt rồi chạy về khóc lóc kể lể với hắn.

Nhiều năm qua đi, tuy thằng bé đã trở nên cao lớn, nhưng tính cách này vẫn chưa từng thay đổi.

"Khụ, ờ, Trình đại ca, có gì về phòng rồi nói, Thiệu An huynh đệ cũng phải tắm rửa rồi thay bộ đồ mới." Đường Tấn Nguyên nhìn một lát, đằng hắng, rồi tiến lên nhắc nhở.

"Đúng đúng đúng, có chuyện gì về phòng nói tiếp, ở đây để người ta thấy thì không hay." Lăng Ngọc bừng tỉnh, vội vàng phụ họa theo.

Nhân lúc Trình Thiệu An đi tắm rửa, Trình Thiệu Đường cảm ơn Đường Tấn Nguyên, cũng nhờ hắn giúp mình chuyển lời cảm ơn đám Tống Siêu.

Đường Tấn Nguyên khoát tay phản đối: "Huynh đệ với nhau, cần gì phải nói những lời này. Chỉ là lần này Thiệu An đã chịu không ít khổ, lúc đệ và Tống đại ca tìm được Thiệu An, đệ ấy đã nhịn đói mấy ngày, quần áo trên người rách nát tả tơi, có lẽ trên đường đã gặp phải chuyện gì đó."

Lăng Ngọc giật mình, cũng nhớ lại bộ dạng vừa nãy của Trình Thiệu An, hắn quả thực đã gầy đi rất nhiều so với trước khi rời đi. Ban đầu nàng còn cho rằng, vì hắn ở bên ngoài một mình không biết chắm sóc bản thân, hóa ra là không phải sao?

"Nói như vậy, chẳng lẽ đệ ấy gặp cướp ư? Hành lý và tiền trên người đều đã bị cướp sạch?" Trình Thiệu Đường chau mày.

"Chắc thế thật, bọn đệ cũng hỏi Thiệu An rồi, nhưng đệ ấy không chịu nói thật. Lúc đầu còn nhân lúc bọn đệ không để ý mà lén trốn đi, nhìn bộ dạng của đệ ấy, chắc là sợ quay về gặp mọi người." Nói đến đây, Đường Tấn Nguyên liếc Lăng Ngọc một cái.

Lăng Ngọc bị hắn nhìn thì thấy hơi chột dạ, nhưng rồi lại cảm thấy mình cây ngay không sợ chết đứng.

Hắn không dám về nhà chẳng qua là vì chột dạ, có liên quan gì đến mình chứ?

"Khó lắm mới tới đây một lần, ta đi làm vài món nhóm, rồi hâm ấm hũ rượu, để huynh đệ hai người trò chuyện một phen." Nàng điềm nhiên đứng dậy.

Đường Tấn Nguyên định nói không cần, nhưng chợt nhớ đến cảnh tượng lúc nãy của nàng, lời đến bên miệng lại nuốt trở vào, cuối cùng chỉ thốt ra bốn chữ: "Đa tạ tẩu tử."

Lăng Ngọc biết mình có lẽ mình đã trở nên hung hãn trong lòng hắn, tuy có chút buồn bực nhưng cũng không còn cách nào khác.

Ai bảo hiếm lắm mới có một lần "bão tố" thì lại để người ta nhìn thấy chứ!

"Gần đây các huynh đệ thế nào? Mọi việc ở vương phủ có thuận lợi không?" Uống quá tam tuần, Trình Thiệu Đường hỏi đến đám huynh đệ đang làm việc ở phủ Tề vương ở thành Trường Lạc.

"Tốt, đều tốt cả, mặc dù Tề cương là hoàng thất quý tộc, nhưng tính tình hồn hậu, làm việc dưới chướng ngài ấy quả thực không tồi." Đường Tấn Nguyên đáp.

"Trình đại ca, chi bằng huynh cũng theo đệ đến làm việc cho điện hạ đi! Với sự gan dạ sáng suốt, năng lực và võ nghệ của huynh, nhất định sẽ nhanh chóng nhận được sự tán thưởng của điện hạ."

Trình Thiệu An cười lắc đầu: "Ý tốt của đệ ta xin nhận, chỉ là cuộc sống của ta bây giờ cũng rất tốt."

Đường Tấn Nguyên biết tính của hắn, cũng không khuyên nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!