Vì ngày mai Trình Thiệu Đường vẫn phải về làm việc, nên cả nhà họ không ở lại lâu. Vương Thị và Trình Thiệu An bịn rịn tiễn họ về, Kim Xảo Dung im lặng đứng bên cạnh, lẳng lặng dõi theo gia đình họ đi xa dần.
"Về hết rồi!" Trình Thiệu An dìu Vương Thị về phòng, lúc quay người lại mới phát hiện nương tử vẫn còn đứng ở cổng, hắn sải bước về phía nàng, nhẹ nhàng kéo cổ tay áo của nàng.
Kim Xảo Dung rút mạnh ống tay áo, ngoảnh mặt làm ngơ mà đi qua người hắn.
"Lại hờn dỗi nữa rồi, nữ tử đúng là phiền phức." Trình Thiệu An lầm bầm, lắc đầu ra khỏi nhà.
Sự việc xảy ra ở thôn Trình gia chỉ là một chuyện nhỏ, Lăng Ngọc không hề để trong lòng. Thế nhưng, sau khi về đến huyện thành vẫn kéo bé Đá đến trước mặt răn dạy một phen, Trình Thiệu Đường thấy thế lại không mấy đồng tình: "Thằng bé cũng chỉ cảm thấy con sâu đó thú vị nên mới muốn lấy cho đệ muội xem, đâu biết muội ấy lại phản ứng mạnh thế. Kể ra thì muội ấy cũng là nữ tử nhà nông, vì sao lại sợ con sâu rau như thế?
Rõ ràng là lúc ở nhà được mẹ chiều quen rồi."
Lăng Ngọc tức giận nói: "Trên đời có hàng ngàn hàng vạn người, ai mà không sợ hãi vật gì chứ? Giống như có người sợ con giun, có người sợ côn trùng, cũng có người sợ con gián, điều này có lạ lùng đâu."
Trình Thiệu Đường mỉm cười, không tiếp lời nàng nữa.
Ngược lại, bé Đá ngô nghê nhìn về phía cha, rồi lại nhìn mẹ, đôi mắt đen trong veo chớp chớp vài cái, cuối cùng, sau một hồi nghiêng đầu suy nghĩa, bé quả quyết nhào về phía cha.
Trình Thiệu Đường đón lấy thằng bé, xoa đầu con trai, sau đó chàng bế nhi tử rảo bước vào trong sân dưới ánh mắt khiển trách của nương tử.
Việc buôn bán của Lưu Phương đường càng ngày càng phát đạt, nhanh chóng mua lại được quyền sở hữu chính thức của cửa tiệm dựa theo giao hẹn. Sau nhiều lần cân nhắc, Lăng Ngọc và Lăng Đại Xuân quyết định giao văn khế cho Dương Tố Vấn, dù sao không có Dương Tố Vấn thì cho dù huynh muội bọn họ có giỏi giang đến đâu, cũng không thể phát triển Lưu Phương đường đến mức này.
(*) Văn khế: Từ cũ, giấy tờ trong mua bán nhà đất, ruộng điền…
Dương Tố Vấn đương nhiên không chịu nhận, nàng cãi lại: "Muội không cần, hai người coi muội là gì? Không có hai người, đến cả một hộp cao Ngọc Dung muội cũng không bán được. Hơn nữa, muội chỉ cần gom đủ số tiền để mua lại Hồi Xuân đường là được, muội không cần Lưu Phương đường!"
Nhưng dù là Lăng Đại Xuân hay Lăng Ngọc thì cũng không phải là người dễ dàng để người khác làm dao động quyết định của mình, hai người: một người nhỏ nhẹ khuyên nhủ, một người đanh giọng dọa dẫm, kẻ tung người hứng làm cho Dương Tố Vấn ngây ngẩn cả người, cuối cùng vẫn ngoan ngoan cất văn khế đi.
"Muội lúc nào cũng oang oang đòi chuộc lại Hồi Xuân đường, rốt cuộc là vì sao lúc đầu lại bán nó đi." Sau khi tận mắt trông thấy nàng cất văn khế đi, Lăng Ngọc hỏi một vấn đề mà mình đã thắc mắc từ lâu.
Dương Tố Vấn cong môi: "Lúc đó cha muội bị bệnh nặng, việc làm ăn của Hồi Xuân đường xuống dốc không phanh, trong nhà kẹt tiền, không thể không bán nó đi."
Điều quan trọng nhất vẫn là cha nàng cảm thấy y thuật của nàng bình thường, hoàn toàn không gánh vách nổi Hồi Xuân đường, thay vì tốn sức giữ lại chẳng thà bán đi đổi lấy một khoản tiền trang trải.
Nàng vẫn luôn cho rằng, chỉ cần nàng dựa vào nỗ lực của chính mình thì có thể chuộc lại Hồi Xuân đường, nên nàng đã nói với cha rằng, mặc dù y thuật của nàng bình thường, nhưng vẫn có bản lĩnh quản lý tốt Hồi Xuân đường mà ông ấy đã hao tổn tâm sức gầy dựng nên.
Lăng Ngọc hiểu suy nghĩ của nàng: "Với số tiền của muội lúc này đã đủ chuộc lại Hồi Xuân đường chưa?"
"Vốn là đủ rồi ạ, nhưng tên họ Lý kia lại đột nhiên tăng giá, tăng lên một trăm lượng so với giá ông ta nói trước đây." Nói đến đây, Dương Tố Vấn tức không để đâu cho hết.
"Thế có cần ta cho mượn…."
"Không cần! Muội muốn dùng tiền của mình!" Lăng Đại Xuân còn chưa nói xong đã bị nàng cắt ngang.
Hắn không mấy để ý mà tiếp lời: "Vậy khi nào muội cần thì cứ bảo ta."
Ba người tán gẫu một lát mới nói đến chuyện chính.
"Hiện giờ đang có hai nhà buôn muốn hợp tác với chúng ta, để mang cao Ngọc Dung đi tiêu thụ ở nơi khác. Trong đó, Cung gia là nhà có địa vị khá lớn, hiện tại đang là nhà cung ứng của hoàng thất, bọn họ chủ yếu buôn bán trang sức châu báu, lần này tìm đến chúng ta có lẽ là định đầu tư một phần vào kinh doanh son phấn; còn nhà kia là Diệp gia ở thành Trường Lạc, chủ yếu kinh doanh son phấn, mặc dùng tiếng tăm không bằng Cung gia nhưng ta cũng đã cẩn thận thăm dò, danh tiếng của cửa tiệm Diệp gia và lời đồn về các mặt hàng của họ đều không tồi." Lăng Đại Xuân nói cặn kẽ.
"Ta và Đại Xuân ca đều nghĩ cả rồi, hiện giờ danh tiếng của cao Ngọc Dung vang xa, người có ý đồ xấu với nó sẽ ngày càng nhiều. Nếu sau lưng chúng ta không có chỗ dựa thì có lẽ mối làm ăn này sẽ rất khó duy trì. Giờ chẳng thà tìm một nhà đáng tin cậy hợp tác, mỗi người bán một nơi, đôi bên cùng có lợi lại không can thiệp lẫn nhau." Lăng Ngọc cũng có ý kiến của mình.
"Hai người đưa ra ý kiến là được rồi, muội không hiểu những thứ này lắm." Dương Tố Vấn khóa tay, chẳng mấy hứng thú.
"Nếu muốn tìm chỗ nương nhờ, chẳng phải hoàng thương Cung gia là lựa chọn tốt nhất sao?" Tiêu Hạnh Bính bưng qua đi tới, đúng lúc nghe thấy lời bọn họ nói, tiện thể đáp lời.
(*) Hoàng thương: là chỉ những thương nhân có người trong hoàng thất chống lưng, hoặc những thương nhân có xuất thân từ hoàng thất, chuyên là đầu mối cung cấp vật dụng,…cho người trong và quý tộc ngoài cung.
Lăng Ngọc lắc đầu: "Đúng lúc nó lại tương phản, Cung gia này là hoàng thương, chúng ta chẳng qua chỉ là hộ buôn bán nhỏ, dựa vào đâu mà được thương lượng hợp tác ngang hàng với bọn họ? Dựa vào cao Ngọc Dung ư? Sợ rằng đến cuối cùng ngay cả bảng hiệu của Lưu Phương đường cũng không giữ nổi, mọi thứ sẽ biến thành của Cung gia bọn họ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!