Lăng Bích không quá ngạc nhiên trước sự xuất hiện của muội muội, thậm chí còn biết rõ mục đích đến thăm của đối phương, nhưng nàng vẫn giả vờ không biết mà kéo tay bé Đá, dịu dàng hỏi vài chuyện ngày thường.
Bé Đá trước giờ luôn rất bạo, cộng thêm vị di mẫu trước mặt vô cùng dịu dàng thân thiết, nên nàng hỏi gì bé đáp nấy.
Lăng Bích vuốt nhẹ khuôn mặt thằng bé với một nụ cười rạng rỡ trên môi.
Cơn tức giận của Lăng Ngọc đã sớm được dằn xuống trước khi vào cửa, bấy giờ nàng đang ôm nữ nhi Đường Nha của Lăng Bích trong lòng.
Đường Nha bốn tuổi không chỉ có dung mạo giống Lăng Bích mà ngay cả tính cách nhu thuận trầm tĩnh cũng được thừa hưởng từ mẹ. Theo như lời Châu Thị nói, Đường Nha chẳng khác gì Lăng Bích khi còn nhỏ.
Nghe nói cô bé đã bắt đầu học thêu thùa may vá, nàng ngạc nhiên, nhìn về phía Lăng Bích bằng ánh mắt dò hỏi. Lăng Bích gật nhẹ: "Cô nương gia mà, học thêu thùa sớm cũng tốt, dù sao cũng tốt cho tương lai của con bé."
"Mới có bốn tuổi….. có phải sớm quá không?" Lăng Ngọc bất giác cau mày.
Lúc bốn tuổi nàng đang làm gì nhỉ? Nàng đã chẳng nhớ rõ nữa, nhưng chắc chắn chưa phải học thêu thùa may vá.
Lăng Bích cười, không có ý định tiếp lời nàng, sau đó nàng ra hiệu cho nữ nhi đến bên cạnh mình, bảo con bé chào hỏi bé Đá.
Bé Đá chưa từng gặp tỷ tỷ nào nhỏ như vậy, hai mắt thằng bé sáng lên, cất tiếng gọi lanh lảnh: "Tỷ tỷ!"
"Là biểu tỷ." Lăng Bích sửa lại lời bé.
Thằng nhóc tăm tắp nghe theo: "Biểu tỷ tỷ!"
Đường Nha nhỏ nhẹ gọi "biểu đệ", sau đó Lăng Bích bảo hai đứa nhỏ ra bên ngoài chơi.
Thấy tỷ đệ dắt tay nhau ra ngoài cửa, nàng cúi đầu thở dài.
"Tỷ cớ gì thở dài? Nghe nói sắp tới trong nhà sẽ có muội muội bầu bạn với tỷ, tỷ phải cảm thấy vui mừng mới đúng chứ, sao mặt mày còn u sầu như thế?" Lăng Ngọc ra vẻ khó hiểu hỏi.
Vẻ mặt Lăng Bích cứng đờ, hơi mím cánh môi, một lúc sau mới từ từ đáp: "Muội cần gì cố ý nói những lời làm ta khó chịu vậy chứ. Giúp phu gia kéo dài hương hỏa là trách nhiệm của thê tử, sao ta có thể vì bản thân mình mà chặt đứt hương hỏa của phu gia."
"Tỷ tỷ quả thực là người đức hạnh, muội muội xin thụ giáo. Muội ở đây chúc mừng tỷ tỷ, từ nay chẳng những việc nhà, tài sản mà ngay cả tướng công cũng có người chia sẻ, chia vui cùng tỷ. Sau này vị kia mà sinh được nhi tử thì Lương gia này có người kế thừa rồi, cũng coi như hoàn thành một tâm nguyện của tỷ."
"Chẳng qua, sau này tỷ nhất định phải nhớ kỹ một điều, phải coi đứa trẻ ấy như con ruột của mình, dạy Đường Nha rằng chuyện gì cũng phải đặt đệ đệ lên đầu, còn phải tránh để trong lòng đứa trẻ đó chỉ có mẹ ruột của nó. Đúng rồi, tỷ lúc nào cũng phải nhượng bộ vị thiếp thất đó, chớ tranh giành với nàng ta, dù sao cái nhà này sớm muộn gì cũng là của mẹ con các nàng, nếu tỷ đắc tội họ, tương lai tỷ chịu thiệt thòi cũng đành, nhưng đừng làm liên lụy đến nữ nhi, khiến con bé không có nhà ngoại để đỡ đần."
"Tốt nhất là tỷ nhường luôn vị trí chính thất đi, dù sao gia sản, tướng công cũng thành của người ta luôn rồi. Nếu tỷ còn giữ vị trí chính thất này, chẳng phải giống như đứa trẻ ba tuổi ôm khư khư vâth báu vô giá sai?" Lăng Ngọc nói vô cùng thành khẩn, chỉ là độ cong của khóe miệng chứa đầy sự mỉa mai.
Sắc mặt của Lăng Bịch tái mét sau khi nghe những lời nàng nói, qua hồi lâu, nàng mới ngậm ngùi nói: "Muội cố tình tới đây để đâm thọc ta phải không? Muội có bé Đá nên đương nhiên có thể thẳng lưng làm người, nhưng ta thành thân nhiều năm như vậy mà chỉ có mỗi mình Đường Nha, kiếp này đã định ta không sinh được nhi tử thì còn có cách gì cơ chứ? Mẹ chồng ngày ngày nhìn chằm chằm, tỷ phu muội thì bài vở nặng nề, dù có lòng muốn bảo vệ ta cũng chẳng bảo vệ được mấy lần, hơn nữa, sao ta nỡ làm phiền chàng vì những chuyện thế này."
"Nếu nói như cách của tỷ, vậy thì chẳng phải kiếp này mẹ đã sống uổng rồi sao? Huống chi, năm nay tỷ mới hai mươi hai, mới đi được bao nhiêu chặng đường đời chứ? Tại sao lại tự nói mình là không sinh được nhi tử?" Lăng Ngọc bực tỷ tỷ không biết đấu tranh cho mình, nhưng rốt cuộc vẫn đau lòng vì những áp lực mà tỷ tỷ đang phải gánh chịu, nàng thở dài, cầm tay nàng ấy và nói.
"Tỷ có biết không, năm trước muội từng nhờ Tái bán tiên ở trên trấn tính cho tỷ một quẻ, tỷ có biết Tái bán tiên đó không?"
Lăng Bích lắc đầu: "Không biết."
"Ông ấy là thầy tướng số bói toán trên trấn, thuật bói toán của ông ấy rất linh nghiệm nên mới được gọi là Tái bán tiên. Lần trước Thiệu Đường vào ngục, mẹ mời ông ấy tính một quẻ, ông ấy nói rằng Thiệu Đường là người có phúc, ắt sẽ gặp dữ hóa lành, giờ tỷ cũng thấy rồi đó? Nếu không phải có lần vào ngục ấy, làm sao chàng có cơ hội quen biết Quách đại nhân? Rồi làm sao có thể vào được nha môn làm bộ đầu? Tỷ nói xem, Tái bán tiên kia phán có đúng hay không?"
Lăng Ngọc vừa nói vừa thầm khinh bỉ bản thân, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra nghiêm túc.
"Nếu theo như muội nói, thì đúng là chính xác thật." Lăng Bích vực lại tinh thần.
Lăng Ngọc bĩnh tĩnh lại: "Người khác xem bói chỉ được coi là "bán tiên", mà ông ấy lại là "Tái bán tiên", vừa nghe đã biết là có người có năng lực. Muội nhờ ông ấy bói cho tỷ một quẻ, trên quẻ có nói rằng năm nay tỷ tỷ nhất định sẽ có điềm mộng gấu!(*)"
(*) Có điềm mộng gấu : mộng thấy con gấu, được tin là điềm mộng báo sắp sinh con trai. Do tích xưa có người mộng thấy gấu, sau sinh được con trai, nên câu này dùng để chỉ những người nằm mơ thấy gấu là có điềm sinh con trai.
"Thật chăng?!" Lăng Bích ưỡn thẳng lưng, khuôn mặt ngập vẻ mong chờ, nhìn nàng chăm chú.
"Thật ạ! Làm sao muội bịa được những lời này!" Lăng Ngọc gật đầu đánh rụp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!