Lúc xoay người chỉnh lại giường chiếu, Lăng Ngọc mới phát hiện nhi tử không có ở đây. Tuy bấy giờ đã nhớ ra câu nói vừa nãy của Trình Thiệu Đường, nhưng cũng không biết phải làm sao, chỉ đành nhìn chàng bằng ánh mắt trách cứ, chứ không nói lời nào.
Dù sao thời gian này cùng chung chăn gối với nhau, nàng đã quen với việc có hắn bên cạnh. Huống chi, sớm muộn gì nàng cũng phải bước tiếp, thoát khỏi bóng ma tâm lý, không thể vì những chuyện không hay của kiếp trước làm ảnh hưởng đến cuộc sống phu thê của bọn nàng ở kiếp này, nàng còn muốn cho bé Thạch Đầu một đệ đệ kìa!
Nhưng lúc Trình Thiệu Đường định tắt đèn, nàng vô thức lên tiếng ngăn cản: "Đừng, đừng tắt, giờ vẫn còn sớm, chúng ta nói chuyện chút đi."
Trình Thiệu Đường chỉ đành nằm xuống bên cạnh nàng: "Nàng muốn nói gì?"
Thật ra Lăng Ngọc cũng không biết mình muốn nói gì, chẳng qua là nàng muốn kéo dài thêm chút nữa, suy nghĩ một lát mới nói: "Thiếp muốn mời Trụ Tử tẩu đến Lưu Phương đường giúp đỡ, chàng thấy sao?"
Trình Thiệu Đường không đáp mà hỏi ngược lại: "Nàng qua lại thân thiết với tẩu ấy từ lúc nào vậy? Lần trước cũng vậy, sao nàng tự nhiên xông ra ngăn cản tẩu ấy?"
Đương nhiên Lăng Ngọc sẽ không nói với chàng rằng, đó là vì kiếp trước Tiêu Hạnh Bính đã cho mình một bát cơm ơn nghĩa, nếu như kiếp này có cơ hội, nàng mong là mình có thể bá đáp ơn tình này.
"Lần trước chàng vào ngục, trong nhà loạn cả lên, tẩu ấy đã từng giúp thiếp, cũng giúp cả nhi tử của chàng."
Trình Thiệu Đường gật đầu: "Hóa ra là như vậy, nếu đã thế thì chúng ta quả thực nên nghĩ cách báo đáp."
"Chàng, chàng sẽ không cho rằng thanh danh của tẩu ấy không tốt, nên phản đối thiếp qua lại với tẩu ấy chứ?" Lăng Ngọc hỏi dò.
Trình Thiệu Đường không hề nghĩ như nàng nói: "Nếu tẩu ấy quả thực là người không tuân thủ phụ đạo, cần gì lẻ loi một mình đến bây giờ? Trụ Tử đã qua đời ba năm, tái giá hay không đã là việc của tẩu ấy, nếu tẩu ấy thật sự cảm thấy không thờ được thì đã xuất giá từ lâu rồi. Có thể thấy những lời đồn ngoài kia không đáng tin."
"Chàng không phản đối việc phụ nhân tái giá sao?" Lăng Ngọc hỏi một cách đầy ẩn ý.
Hiện giờ trong đầu Trình Thiệu Đường tràn đầy suy nghĩ "kiều diễm", đã không còn sự nhạy bén như ngày thường, bàn tay rộng lớn nhẹ nhàng vuốt v e tấm lưng nàng, lâu lâu lại vỗ nhẹ một cái, sau đó thừa dịp nàng không chú ý, dần dần dịch sát lại, lơ đãng đáp: "Phụ nhân tái giá đâu phải là chuyện đồi phong bại tục gì, tại sao ta phải phải đối? Hơn nữa, với cái thế đạo hiện giờ, nếu nữ tử không có chỗ dựa thì cuộc sống sau này ắt sẽ rất gian khổ…."
Trên người nương tử có mùi gì? Hình như là mùi của hoa quế, ngửi kĩ hơn thì hình như không phải thế.
"Chàng biết nếu phụ nhân không có chỗ dựa, cuộc sống sau này ắt sẽ rất gian khổ thì tốt." Lăng Ngọc cười hài lòng, hồn nhiên không biết vạt áo mình đã bị người nọ cởi ra.
"Ừ, biết chứ…." Bàn tay to lớn của Trình Thiệu Đường đã thò vào nội y, khi chạm vào làn da ấm áp mịm màn nõn nà của nàng, đôi mắt hắn trở nên sâu thẳm.
Lăng Ngọc run lên, nhưng Trình Thiệu Đường đã đợi rất lâu mới có được một cơ hội tốt như đêm, làm sao có thể buông tha cho nàng được, thế nên, trước khi nàng kịp phản ứng chàng đã lập tức ngậm nhẹ lấy vành tai nàng.
Lăng Ngọc rùng mình, vừa ngượng vừa tức mà trừng mắt với chàng: "Chàng, chàng…." Thế nhưng giọng nói lại mang theo vẻ nũng nịu.
Trình Thiệu Đường nhân cơ hội này lấn người lên, bịt kín đôi môi của nàng, ra sức xâm lấn để không cho nàng có cơ hội phản kháng, hai người cứ thế dây dưa triền miên.
Cũng không biết đã qua bao lâu, hắn nhận ra nữ tử dưới thân mình không ngừng run rẩy, mở mắt nhìn xuống thì bắt gặp khuôn mặt xinh đẹp đã tái nhợt, hắn đột nhiên hoảng hốt.
"Tiểu Ngọc?" Dù hắn có cầm thú đến đâu cũng không thể coi như không thấy sự khác thường của nương tử mà tự mình tận hưởng vui sướng. Tuy trong lòng nồng đặc cảm giác thất bại, nhưng hắn vẫn dịu dàng mặc lại trung y cho nàng, hôn lên trán nàng, vỗ nhẹ tấm lưng của nàng.
"Nàng đừng sợ, ta không chạm vào nàng nữa."
Lăng Ngọc nằm trong lòng chàng từ từ bình tĩnh lại, song vẫn cắn chặt ánh môi. Qua một lớp áo, nàng có thể cảm nhận được sự cứng ngắc của cơ thể chàng cùng với tiếng tim đập loạn.
Cứ như vậy e rằng không ổn, nếu ngay cả cửa ai này mà nàng cũng không vượt qua được thì còn gọi gì là làm lại từ đầu? Còn nói cái gì mà sống tốt hơn kiếp trước?
Nàng hít thở sâu vài lần, vào lúc Trình Thiệu Đường chán nản đứng dậy tắt đèn, nàng lập tức kéo chàng lại, ôm lấy cổ chàng trước ánh mắt khó hiểu của chàng rồi chủ động hôn lên đôi môi ấy.
Trình Thiệu Đường trợn to hai mắt, không dám tin rằng mình lại có vận may khúc khuỷu như vậy, nhưng cũng không rảnh nghĩ nhiều. Chàng lập tức giành lấy quyền chủ động, song lại lo làm nàng sợ nên động tác vừa dịu dàng vừa chan chứa yêu thương.
Nhịp tim của Lăng Ngọc đập càng lúc càng nhanh, hai mắt nàng nhắm nghiền, ép bản thân không được nhớ lại những chuyện xấu xí kia nữa, sau đó cố gắng thả lỏng, hưởng thụ tất cả những gì nam nhân mà nàng tín nhiệm nhất mang lại cho nàng.
"Tiểu Ngọc…." Trái tim Trình Thiệu Đường tràn ngập vui sướng, chàng muốn nhân cơ hội này xóa đi những kí ức không tốt của nàng nên động tác nhẹ nhàng như nâng trứng hứng hoa, như gió xuân man mác, như mưa phùn rả rích; chàng chậm rãi nhấm nháp hương vị của nàng, thỉnh thoảng còn ngâm khẽ một tiếng đầy gợi tình, nhờ thế đã làm vơi đi cảm giác sợ hãi và căng thẳng trong lòng Lăng Ngọc.
Trong cơn đê mê, nàng chợt nhận ra một điều, mỗi khi những cảnh tượng xấu xí kia sắp ùa về thì tiếng gọi "tiểu Ngọc" du dương có thể dễ dàng đẩy lùi chúng, như thể chỉ cần ở bên cạnh chàng thì chàng có thể ngăn cản hết thảy những chuyện xấu xa kia.
Không biết bắt đầu từ lúc nào mà cơ thể nàng khẽ run lên, trông như muốn kháng cự, nhưng càng trông giống hùa theo hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!