Chương 29: Ngày xửa ngày xưa có một kẻ sĩ hết mực trung thành

Lăng Ngọc và Trình Thiệu An đến huyện nha thì trông thấy Trình Thiệu Đường đang cuốn vải trước ngực, mặt vải còn in vết máu đỏ hoe.

"Sao lại bị thương thành thế này?" Lăng Ngọc không biết nói gì cho phải, hình như chàng vừa mới bị thương cách đây không lâu!

"Mẹ mà biết thì kiểu gì cũng khóc sụt sùi cho xem." Trình Thiệu An cau mày nói.

"Đệ muội, thật sự xin lỗi, lần này Thiệu Đường huynh đệ đã chịu nạn thay ta." Thôi bộ đầu nhìn này với vẻ mặt áy náy.

Lăng Ngọc chưa kịp nói gì, Trình Thiệu Đường đã khoát tay tỏ vẻ không để ý: "Thôi đại ca nói quá rồi, chẳng qua là đao thương không có mắt, khó lòng phòng bị. Huống chi chúng ta còn là huynh đệ một nhà, bảo vệ lẫn nhau là lẽ đương nhiên."

"Trình đại ca, huynh yên tâm về dưỡng thương đi, những chuyện còn lại cứ giao cho bọn đệ." Một bộ khoái cao gầy lên tiếng.

"Chỉ là vết thương nhỏ, không sao…." Trình Thiệu Đường chưa nói hết câu đã bắt gặp ánh mắt hầm hè của Lăng Ngọc.

Lăng Ngọc không để cho chàng nói nữa, nàng nở nụ cười nhìn các bộ khoái nói lời cảm ơn: "Đa tạ đa tạ, những chuyện còn lại xin nhờ các vị sai đại ca, lần sau, lần sau ta sẽ mời các vị uống rượu!"

"Tẩu tử/ đệ muội không cần khách khí!"

Thôi bộ đầu tự mình đánh xe ngựa đến đón ba người họ về thôn Trình gia. Trước khi lên xe, Lăng Ngọc dặn dò Trình Thiệu An: "Ta vội vàng chạy ra ngoài, Đại Xuân ca và Tố Cấn nhất định sẽ rất sốt ruột, đệ giúp ta đến Lưu Phương đường báo với bọn họ một tiếng, nếu đệ không bận chuyện gì thì ở lại giúp mọi người, tránh hai người họ lại bận đến nỗi không kịp xoay xở."

"Đại huynh đệ cứ yên tâm nghe theo đại tẩu, ta nhất định sẽ đưa đại ca và đại tẩu của ngươi về an toàn." Thôi bộ đầu nói.

Trình Thiệu An không có ý kiến gì, thoái mái xuống xe.

Quả nhiên, khi hai phu thê về đến nhà, Vương Thị thấy nhi tử lại trở về trong tình trạng thương tích đầy mình thì lập tức đau lòng đến nỗi lệ rơi đầy mặt, vì thế càng khiến Thôi bộ đầu cảm thấy áy náy hơn.

"Thật sự chỉ là vết thương nhỏ thôi, không sao đâu, Quách đại nhân đã mời đại phu khám kĩ càng rồi, thuốc cũng đã bôi, chẳng mấy chốc là khỏi ngay." Trình Thiệu Đường ngồi dựa vào thành giường, nhìn Lăng Ngọc lo lắng đến nỗi lông mày chau chặt thì cảm thấy không biết phải làm sao, chỉ đành cất lời an ủi.

"Thiệu Đường à, Thôi bộ đầu đưa ho một bọc đồ, nói rằng là Quách đại nhân cho." Vương Thị cầm bọc đồ tiến vào.

"Có lẽ là thuốc mà con cần dùng." Trình Thiệu Đường đáp, ra hiệu cho Lăng Ngọc nhận lấy.

Lăng Ngọc mở ra xem thì trông thấy bên trong ngoại trừ các loại thuốc uống và thuốc bôi thì còn có cả hai đĩnh mười lượng bạc cùng vài hòn bạc vụn!

"Đây là của chàng à?" Lăng Ngọc quay người hỏi.

Trình Thiệu Đường nghi hoặc: "Không phải của ta."

Lăng Ngọc đảo mắt suy nghĩ, sau đó thu nó lại: "Lần này chàng vì việc công mà bị thương, chắc là Quách đại nhân thưởng cho đấy."

"Chỉ là vết thương nhỉ, dù thưởng cũng sẽ không nhiều như thế, chắc còn có cả của Thôi đại ca nữa. Tiểu Ngọc, chúng ta không thể nhận chỗ tiền này, nàng nhanh chóng cầm đi trả cho Thôi đại ca đi." Trình Thiệu Đường không tán thành.

"Giờ huynh ấy đã đánh xe ngựa rời đi rồi, thiếp đuổi theo kiểu gì?" Lăng Ngọc bất đắc dĩ nói.

"Ngày mai nàng vào trấn một chuyến, tự tay trả hai lượng này cho Thôi đại ca!"

"Nhưng số tiền này cũng không hẳn là của huynh ấy mà!" Lăng Ngọc có chút không vui.

"Dù có phải hay không thì nàng cũng phải tự tay giao cho huynh ấy." Trình Thiệu Đường khẩu khí kiên quyết.

"Nếu trong số này có tiền mà Quách đại nhân thưởng cho chàng thì nó chính là tiền thưởng cho người có công, giờ chàng đem nó tặng cho người khác, há chẳng phải cô phụ tấm lòng của đại nhân sao? Vả lại, nếu các vị sai đại ca hiểu lầm Quách đại nhân, cho rằng ngài ấy chăm sóc bảo vệ thuộc hạ, ngay cả thuộc hạ vì việc công mà bị thương cũng không ngó ngàng, chẳng phải ngài ấy sẽ phải chịu oan ức vô ích sao?"

Lăng Ngọc không phục nói.

"Lại nói, dù có là Thôi bộ đầu cho, thì huynh ấy cũng là vì áy náy trong lòng nên mới cho chàng chút tiền để càng dưỡng thương, đây cũng là ý tốt của người ta. Nếu chàng từ chối, chẳng phải huynh ấy sẽ càng áy náy, càng hổ thẹn hơn sao?"

"Tiểu Ngọc nói cũng đúng đấy, cứ nghe theo con bé đi! Nếu con cảm thấy ngượng khi nhận số tiền này, hôm nào mẹ sẽ đích thân xuống bếp nấu một bữa thật ngon, rồi hâm nóng hai hũ rượu thượng hạng để con mang đi tặng hắn." Vương Thị đứng cạnh nghe bọn họ nói chuyện, cũng không nhịn được mà nói xen vào.

"Mẹ thấy làm thế rất ổn, vừa giữ được thể diện cho mọi người, vừa khiến Thôi bộ đầu thoải mái hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!