Sáng sớm ngày hôm sau, Trình Thiệu An vừa ngạc nhiên vừa hoang mang khi trông thấy huynh tẩu đã làm lành như chưa có chuyện gì xảy ra.
Còn Vương Thị thì hình như không phát hiện ra điều gì bất ổn.
Có đôi phu thê nào mà không đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, đây cũng chẳng phải chuyện gì đáng để ngạc nhiên. Lại nói, với tính cách của thằng lớn thì nó cũng chẳng tức được bao lâu.
Chuyện nhận con thừa tự được quyết định coi như đã giải quyết được một mối bận tâm của Lăng Ngọc, sau này nàng có thể tập trung tinh thần vào Lưu Phương đường.
Sau khi Vương Thị biết nàng chung vốn làm ăn với người ta thì khá bất ngờ, cũng có đôi phần không tán thành, nhưng nghe nói người chung vốn là huynh trưởng bên nhà ngoại của nàng và nữ nhi của Dương đại phu ở Hồi Xuân đường trước kia, cộng thêm Trình Thiệu Đường cũng đã cho phép thì bà không nói gì thêm nữa.
Ngược lại là Trình Thiệu An, sau khi hay tin thì hứng trí muốn tham gia, hiện giờ việc buôn bán của tiệm chè càng ngày càng ảm đạm, mà phí bảo vệ, phí chiếm sân bãi,… đủ các loại phí lưu manh của cường hào ác bá càng ngày càng nhiều, cục diện số vào chẳng bằng ra dần trở thành trạng thái bình thường. Mặc dù Lăng Ngọc đã không còn lấy hơn phân nửa tiền lãi của hắn nữa, nhưng số tiền hắn có thể kiếm được vẫn không nhiều, chỉ là con số lẻ của trước kia.
Lăng Ngọc sớm đã đoán được suy tính của hấn, lúc nàng đang muốn nói chuyện thì Trình Thiệu Đường đã lắc đầu nói trước: "Chuyện này không ổn, nếu là việc buôn bán của nhà mình thì không sao, nhưng trong đó còn có liên quan tới Dương cô nương. Huống hồ, cửa tiệm có thể đi tới bước này đều dựa vào Đại Xuân huynh, nếu nhà chúng ta lại thêm vào một người nữa thì thành ra lợi dụng người khác."
"Đại ca con nói đúng, chuyện này thôi đi. Nếu con muốn làm thì đợi sau khi Xảo Dung gả vào nhà ta rồi lại làm công việc khác, nếu không đủ tiền thì chỗ nương còn một ít." Vương Thị lập tức khuyên nhủ thằng út.
Nhà mình có con dâu của thằng lớn tham gia vào việc làm ăn của nhà thông gia là đủ rồi, nếu lại thêm chi của thằng út thì còn ra thể thống gì nữa?
Trình Thiệu An hơi mất mát, nhưng huynh trưởng và mẫu thân đã không đồng ý, hắn cũng không thể nói gì, chỉ đành buồn bã đồng ý: "Vậy thì thôi!"
Lăng Ngọc lấy làm cảm động, đặt tay lên ngực tự hỏi thì nàng quả thực không muốn Trình Thiệu An tham gia vào, nhưng với thân phận của nàng thì lại không tiện từ chối, tốt nhất vẫn phải là Trình Thiệu Đường và Vương Thị ra mặt mới được.
Có lẽ, cũng vì hai mẹ con này là người thành thật, không vì cái lợi trước mặt mà nảy lòng tham.
"Thực ra Đại Xuân ca còn bán cả một lô vải lớn mà chủ cũ để lại, con thấy biểu muội có tài thêu thùa may vá nên muốn nhờ muội ấy giúp may xiêm y, nếu buôn bán không tồi thì sau này Thiệu An cũng có thể đi theo mối làm ăn này. Dẫu sao Lưu phương đường cũng chỉ làm về son phấn cao hương, chứ không định chen chân vào con đường vải vóc may mặc." Lăng Ngọc nói ra suy nghĩ của mình.
Ba mẹ con cùng suy nghĩ, cũng cảm thấy ý kiến này không tồi. Dù sao vải vóc để đó cũng chẳng làm gì, chi bằng tận dụng nó, nếu hiệu quả tốt thì có thể đầu tư thêm chút tiền, mở một tiệm chuyên bán xiêm y may sẵn cũng có thể kiếm được lời.
Trình Thiệu An mừng rơn: "Đa tạ đại tẩu chỉ điểm!"
Lăng Ngọc khẽ cười.
Thực ra đây là cách vẹn cả đôi đường, lô vải này nhất định phải giải quyết, còn Trình Thiệu An cũng không thể mặc kệ, từ trước đến nay cha mẹ luôn có tư tưởng "kiếp phú tế bần", dù bây giờ mẹ chồng đối xử công bằng với hai con, nhưng nếu sau này khoảng cách giàu nghèo của hai chi quá lớn, ắt sẽ có nhiều mâu thuẫn nảy sinh.
(*) Kiếp phú tế bần: : Đại ý như câu Lấy của người giàu chia cho người nghèo. Theo như ngữ cảnh của câu này thì ý là người mẹ sẽ thiên vị cho nhà có điều kiện khó khăn hơn.
Đây là một hiện thực vô cùng bất đắc sĩ, cũng khiến người ta cực kì khó chịu.
Cũng may, ít nhất là hiện nay, dường như Trình Thiệu An đã có nhiều tiến bộ hơn so với hắn của kiếp trước. Về phần sau này hắn sẽ thế nào, có thể cùng Kim Xảo Dung đi đến bước đường nào thì nàng cũng chẳng muốn nghĩ nhiều.
Nàng đã làm những chuyện mà mình có thể làm, chuyện kiếp trước nàng cũng cố gắng không tính toán, chỉ muốn sống thật tốt ở kiếp này. Tuy nhiên, không tính toán không đại biểu nàng chấp nhận, càng không có nghĩa là nàng thật sự muốn "trưởng tẩu như mẹ", đi lo lắng bọn họ có sống tốt hay không.
Mọi chuyện dần đi vào quỹ đạo, Trình Thiệu Đường bắt đầu đến nha môn làm việc, cửa tiệm cũng bắt đầu tu sửa ổn thỏa. Vì Thành bá sắp từ quê lên nên Dương Tố Vấn cũng dọn về nhà trong thị trấn của nàng, đồng thời chuyên tâm điều chế cao Ngọc Dung cho lần bán đầu tiên.
Trình Thiệu Đường trở thành người trong công môn, Lăng Ngọc đương nhiên không có qua cơ hội tốt này, nàng đưa cho chàng vài hộp cao Ngọc Dung, bảo chàng nghĩ cách tặng cho các phu nhân tiểu thư trong phủ Quách đại nhân.
Trình Thiệu Đường nghe xong thì mặt mày biến sắc, trợn mắt nhìn nàng với vẻ khó tin: "Hoang đường! Đây há chẳng phải lén lút qua lại sao? Nàng đặt ta ở đâu?!"
"Sao chàng ngốc quá vậy?!" Lăng Ngọc giậm chân, tức giận nói: "Lẽ nào chàng không biết tìm cơ hội đưa cho Quách đại nhân sao?"
"Việc này thì có gì khác nhau? Huống chi, ta đường đường là một nam tử, vậy mà lại đưa cho phu quân người ta quà tặng cho phu nhân của hắn, làm thế còn ra thể thống gì!" Mặt mày của Trình Thiệu Đường vẫn u ám như cũ.
Nào có nam tử tùy tiện tặng quà cho nữ quyến nhà người ta chứ, đúng là hoang đường!
"Cứ coi như thiếp tặng đi, như vậy đã được chưa? Cứ xem như quà báo đáp ân cứu mạng lần trước của Quách đại nhân." Lăng Ngọc sắp bị sự cứng nhắc của hắn chọc tức rồi.
Trình Thiệu Đường chau mày, vẫn muốn phản bác thêm, nhưng Lăng Ngọc đã dúi thẳng đồ vào tay hắn mà uy hiếp: "Nếu chàng không giúp thiếp tặng nó, sau này chàng tự ngủ ở phòng củi đi!"
"Nàng!" Trình Thiệu Đường giận sôi máu, thật sự không dám tin nàng lại uy hiếp mình như vậy, nhưng dù nói thế nào thì hắn cũng không thể không chấp nhận, sự uy hiếp này quả thực có hiệu quả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!