"Nàng có dám nói rằng mình làm thế không phải vì tư lợi không? Nàng chẳng qua là nhìn trúng sự tháo vát tài giỏi, biết đền ơn đáp nghĩa của Đại Xuân huynh, giả sự huynh ấy chẳng đáng một đồng, sao nàng có thể nghĩ ra cách chặt đứt tình phụ tử của bọn họ, để huynh ấy một lòng một dạ ở bên cạnh nhạc phụ nhạc mẫu chứ!"
"Đúng, thiếp có tư tâm đấy, nhưng thế thì sao chứ? Nếu huynh ấy là kẻ lòng lang dạ sói, ăn cây táo rào cây sung, ăn không ngồi rồi, không có chí tiến thủ, chẳng lẽ thiếp lại nhận một người như thế về làm tổ tông sống, để làm liên lụy cha mẹ chắc? Thiếp ăn no dửng mỡ, hay là sống sung sướng quá?!" Lăng Ngọc bị chàng làm cho tức đỏ cả mặt, không đợi chàng nói tiếp, nàng đã đáp trả một cách vang dội.
"Thiếp đã cho Lục thúc cơ hội lựa chọn rồi, nhưng nếu thúc ấy vẫn bận tâm đ ến chút tình phụ tử thì đã không nhắc đến chuyện nhận con thừa tự. Nhưng thúc ấy thì sao? Thúc ấy bận tâm sao?! Nếu thúc ấy đã không quan tâm đ ến tình phụ tử, thì Đại Xuân ca một lòng một dạ với cha mẹ thiếp có gì mà không được?!"
"Nàng đúng là cưỡng từ đoạt lý!" Mặt Trình Thiệu Đường đen xì, không muốn tiếp tục cùng nàng tranh cãi nữa, vung tay áo quay người rời đi.
Lăng Ngọc đứng ở sau kêu lên: "Chàng mới là người cố tình gây sự, kì cục khó hiểu. Thiếp thấy đầu chàng bị sốt rồi!"
Ở cách đó không xa, Trình Thiệu An đang ôm bé Đá cũng phải trợn mắt há hốc mồm, quay sang nhìn huynh trưởng thì thấy mặt mày hầm hầm, làm chàng sợ đến nỗi run cầm cập.
Ai ya, đại tẩu đúng là đại tẩu, có thể khiến đại ca tức thành như thế, thật sự là quá giỏi!
Bé Đá không hiểu gợn sóng trong lòng những người lớn, lúc thấy cha mình đi tới bèn vùng ra khỏi lòng Trình Thiệu An, giang hai tay hướng về phía Trình Thiệu Đường và gọi: "Cha ơi, bế bế!"
Trình Thiệu Đường đang nổi giận đùng đùng nên không để ý tới sự tồn tại của bọn họ, chàng sải bước lướt qua hai thúc cháu.
Bé Đá thấy cha không để ý tới mình, ấm ức mếu máo.
"Không sao, cha cháu không bế cháu thì tiểu thúc bế!" Trình Thiệu An sợ tiểu tổ tông này bật khóc, bèn vội vàng bế thằng nhỏ lên, không ngừng làm mặt quỷ để chọc cười, làm cho thằng nhóc này cười khanh khách.
Cho dù quá trình thế nào, thì kết quả vẫn là Lăng Đại Xuân đã chính thức trở thành con thừa tự của Lăng tú tài. Nhưng vì chân hắn đang "bị thương", nên tạm thời không thể đi lại, chuyện của cửa tiệm chỉ đành để Lăng Ngọc và Dương Tố Vấn đứng ra giải quyết.
Đúng lúc tâm trạng của Lăng Ngọc đang không vui vì cãi nhau với Trình Thiệu Đường, cũng không muốn ở nhà nhìn mặt người chọc giận mình, vì vậy, chỉ cần có thời gian là nàng sẽ hẹn Dương Tố Vấn lên thị trấn, tự mình sắp xếp cửa tiệm.
"Đại Xuân ca định khi nào mới "khỏi hẳn" vậy?" Nàng sửa sang lại đống vải vóc bày trên bàn, thuận miệng hỏi Dương Tố Vấn.
"Mấy ngày nữa muội sẽ bảo huynh ấy có thể xuống giường đi vài bước, nếu muốn "bình phục như ban đầu", e rằng còn cần hai đến ba tháng nữa. Mấy hôm nay cứ để huynh ấy học đi khập khiễng trước đã." Dương Tố Vấn phủi bụi bám đầy trên tấm vải, lại phàn nàn: "Ngọc tỷ, chỗ vải này để lâu lắm rồi, có thể bán được thật sao?"
Nếu không bán được, không phải lỗ chết sao?
"Tuy bày ra lâu rồi, nhưng nó vẫn được bảo quản rất tốt, hơn nữa chất vải cũng không tồi, không lo không bán được." Lăng Ngọc kiểm tra tỉ mỉ những tấm vải, thầm suy tính nên giải quyết chúng thế nào.
Việc buôn bán của cửa tiệm này trong tay chủ nhân tiềm nhiệm đã không được tốt lắm, cho dù đến tay nàng thì cũng không thể giúp nàng kiếm được nhiều tiền. Trước khi danh tiếng của cao Ngọc Dung vang xa, nếu bọn nàng chỉ dựa theo cách làm của chủ nhân tiền nhiệm, chỉ sợ số vải này cũng vẫn rơi vào kết cục phủ bụi, đến lúc đó, bọn nàng mới thật sự chết vì lỗ!
"Ngọc tỷ, tỷ thấy muội mặc màu này có đẹp không? Lần trước đi dạo phố muội bắt gặp một vị cô nương cũng mặc cái váy màu gần giống thế này, trông cực kỳ đẹp." Dương Tố Vấn ôm cuộn vải màu đỏ tươi ướm lên thân mình, cười hỏi.
"Đẹp lắm, nếu muội thích thì cũng làm một bộ đi." Lăng Ngọc cười đáp.
Vừa nói dứt lời, trong đầu nàng nảy ra một ý tưởng, lập tức quyết định luôn.
Riêng bán vải chỉ sợ không thể kiếm được mấy đồng, nếu làm thành xiêm y để bán qua tay thì có thể kiếm gấp mấy lần. Huống chi, nàng còn biết phong cách lưu hành sau này, giờ chỉ cần chỉnh sửa một chút, có lẽ không lo không bán được.
Hơn nữa, bên cạnh nàng còn có một người may vá rất giỏi, đó chính là đệ muội tương lai của nàng, vị hôn thê của Trình Thiệu An – Kim Xảo Dung!
Đương nhiên, cũng không thể mang tất cả số vải trong cửa tiệm đi may xiêm y, đầu tiên phải thử làm trước mười bộ để xem hiệu quả, đợi danh tiếng của cao Ngọc Dung vang xa, nàng có thể tận dụng xu hướng để tung ra những bộ quần áo may sẵn này, có lẽ cũng kiếm được một khoản tiền.
Nàng vốn là người hấp tấp, giờ đã có ý tưởng thì chỉ muốn bắt tay vào làm. Sau khi nói ý tưởng này cho Dương Tố Vấn, Dương Tố Vấn chẳng những không phản đối mà háo hứng bừng bừng hỏi: "Nếu có bộ nào đẹp, muội có thể cầm một bộ về mặc không? Như vậy thì muội cũng có xiêm y mới rồi."
Lăng Ngọc cười: "Hóa ra đã rất lâu rồi muội không có xiêm y mới hả?"
"Chắc thế thật, bởi từ sau khi cha muội qua đời, ngay cả việc đảm bảo một ngày có đủ ba bữa mà muội cũng không làm được, nói gì đến chuyện để tiền đi mua xiêm y mới." Dương Tố Vấn cười ngượng.
"Được, đợi làm xong rồi, ta sẽ cho muội chọn bộ đẹp nhất!" Lăng Ngọc có chút đau lòng, con nhóc này cũng là một người mệnh khổ.
Sau khi tạm biết Dương Tố Vấn để về nhà, nàng gặp nam nhân khiến nàng tức giận ở ngay ngoài cửa.
Thật ra hôm nay Trình Thiệu Đường cũng đến thị trấn, nếu chàng đã định nhận lời mời của Quách Kì thì sẽ không kéo dài thời gian.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!