Chương 25: Quyết định

Lăng Ngọc không ngờ nàng ấy sẽ nói ra những lời như vậy nên nhất thời không biết phải làm thế nào, nàng chỉ yên lặng nhìn nàng ấy, một lát sau mới khẽ bật cười.

"Tỷ cười gì thế? Lẽ nào muội nói không đúng sao?" Dương Tố Vấn bất mãn cong môi.

"Ta cười muội cực kỳ ngốc."

Dương Tố Vấn lầm bầm một câu mà nàng không nghe rõ, nhưng nàng cũng chẳng để tâm, hỏi nàng ấy một vấn đề mà nàng vẫn luôn thắc mắc: "Muội từng bán cao Ngọc Dung cho tên Lương Phương kia sao?"

"Cái này thì đương nhiên là không, tuy muội làm rất nhiều cao Ngọc Dung nhưng mới chỉ "bán" được một hộp, chính là hộp hôm đó của tỷ." Dương Tố Vấn quả quyết đáp.

Để mà nói thì nàng cũng rất bất đắc dĩ, không hiểu sao đám cô nương kia chẳng ai chịu tin nàng cả!

"Tên đó đeo bán muội như thế nào?" Lăng Ngọc hỏi tiếp.

"Hắn tự tìm đến nhà muội, nói rằng hắn là bạn cũ của cha muội, nay muốn đến thăm viếng ông ấy, nhưng muội cũng chẳng biết hắn nói thật hay giả. Lúc cha muội còn sống cũng chưa từng nói với muội là ông có một người bạn cũ như hắn. Cha muội qua đời nhiều năm như thế cũng chưa từng có người tới tìm, giờ hắn tìm đến khiến muội thật sự cảm thấy rất bất ngờ."

Dương Tố Vấn ngáp ngắn, trông có vẻ uể oải.

"Hắn tự xưng là bạn cũ của cha muội ư?" Điều này khiến Lăng Ngọc vô cùng bất ngờ, nàng vốn tưởng rằng Lương Phương chỉ tình cơ có được cao Ngọc Dung, sau đó tiếp tục phát triển và trở thành nhà buôn lớn nhất, sau đó mới tìm đến Dương Tố Vấn, hóa ra không phải vậy ư?

"Tố Vấn, ta hỏi muội, có thật là muội tự điều chế ra cao Ngọc Dung không?" Nàng đẩy nhẹ Dương Tố Vấn đang ngủ gà ngủ gật, kiên trì hỏi.

"Là muội tự điều chế ra mà, lừa tỷ làm gì chứ! Tốn biết bao công sức của muội đấy!! May mà hiệu quả cuối cùng được như mong muốn, cũng coi như không phụ lòng của cha muội." Đầu Dương Tố Vấn ngày càng mơ hồ, nhưng vẫn gắng gượng tỉnh táo lại.

Lăng Ngọc nhạy bén bắt được ý trong lời nói của nàng ấy: "Ý muội là lúc cha muội còn sống, ông ấy cũng từng chỉ bảo muội cách điều chế cao Ngọc Dung?"

"Vâng, ông ấy từng góp ý phương thuốc lúc đầu cho muội, có rất nhiều dược liệu muội cũng phải hỏi qua ý kiến của ông ấy rồi mới quyết định xem có nên dùng hay không." Giờ Dương Tố Vấn chỉ cảm thấy mí mắt mình nặng chĩu, sắp sửa không mở ra được nữa. Sau cùng, nàng đành lên tiếng cầu xin: "Ngọc tỷ, muội buồn ngủ lắm rồi, có chuyện gì ngày mai nói tiếp được không?"

"Được rồi, muội ngủ đi!" Lăng Ngọc vỗ nhẹ lên vai Dương Tố Vấn, nhìn nàng ấy nhắm nghiền hai mắt, chẳng mấy chốc đã phát ra tiếng hít thở đều đặn.

Đúng là một cô nương suy nghĩ đơn giản!

Nàng lắc đầu đầy bất lực, không biết tính cách này là tốt hay là xấu.

Ngay sau đó, nàng không nhịn được mà nhăn mày.

Xem ra Lương Phương đã có chuẩn bị trước khi đến, phải chăng trước đấy hắn định đến tìm Dương đại phu? Nào ngờ Dương đại phu đã tạ thế từ lâu, hắn đến Dương gia thì phát hiện cao Ngọc Dung mà Dương Tố Vấn đang điều chế bèn cảm thấy đây sẽ là một thương vụ kinh doanh béo bở.

Không đúng, không đúng. Vì bản thân nàng từng sử dụng nên mới xác định được công dụng của cao Ngọc Dung, còn Lương Phương thì sao? Lẽ nào hắn chỉ dựa vào việc nhìn và ngửi đã biết được nó có hữu dụng hay không, thậm chí còn không ngại thuê người đến bắt cóc, bức bách nàng ấy?

Đây thực sự là việc không cách nào hiểu nổi!

Nghĩ đến những lời Dương Tố Vấn nói trước khi ngủ khiến đầu nàng nảy ra một suy nghĩ.

Thì ra đa số những dược liệu cần dùng để điều chế cao Ngọc Dung đều là Dương đại phu lúc sinh tiền giúp nữ nhi quyết định, có khi nào ông ấy cũng từng điều chế ra vài kiểu cao hương tương tự như vậy? Công việc buôn bán của gia tộc Lương Phương lúc này đã chẳng mấy thuận lợi, cho nên hắn nhất định phải tìm được thương vụ làm ăn mới, bấy giờ mới nhớ đến "bạn cũ" là Dương đại phu.

Đương nhiên, hắn có phải "bạn cũ" lúc sinh tiền của Dương đại phu không vẫn là việc rất đáng nghi. Song, nàng có thể khẳng định được một điều là, hắn chắc chắn quen Dương đại phu, nếu không hắn sẽ không từ ngàn dặm xa xôi chạy đến thành Miên An.

"Sao không vào phòng?" Trình Thiệu Đường từ chỗ Lăng Tú tài về, thấy nàng đứng lặng ở cửa không biết đang nghĩ gì, bèn hỏi với vẻ khó hiểu.

"Dạ, giờ vào luôn." Lăng Ngọc hoàn hồn, vội vàng đẩy cửa vào.

"C ởi đồ ra." Khi nàng dè dặt nằm lên giường thì thấy Trình Thiệu Đường đã đứng ở cạnh giường, đang nhìn về phía nàng và nói.

"Chàng muốn làm gì? Thiếp, thiếp đã bị thương thành thế này rồi, chẳng lẽ chàng vẫn muốn…." Giọng nói của nàng mang theo vẻ kinh hoàng.

"Nói với vẩn gì thế! Ta giúp nàng bôi thuốc!" Trình Thiệu Đường bất lực khẽ trách.

Hắn đâu phải cầm thú, biết rõ trên người nương tử có vết thương mà vẫn muốn làm loạn. Chẳng qua lúc nhìn thấy sự phòng bị trên gương mặt Lăng Ngọc, hắn vẫn cảm thấy chạnh lòng,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!