Chương 24: Ta không phải người tốt

Trước khi con dao găm xuyên vào người nàng, trong giây phút mành chỉ treo chuông, một tiếng xé gió sắc bén vang lên, Lăng Ngọc chỉ nghe thấy tiếng kêu r3n của nam nhân đang bắt nàng, lực trói buộc cơ thể nàng bỗng nhiên biến mất, người nọ buông con dao găm đang nắm trong tay ra, dao găm rơi thẳng xuống đất.

Sắc mặt nàng đại biến, ra sức lăn một vòng để thoát khỏi ánh dao sắc bén, nhưng lại đụng vào vết thương ở sau lưng, khiến nàng đau đến nỗi túa mồ hôi lạnh.

Nhưng vào khoảnh khắc đó, một đôi tay to lớn mạnh mẽ bỗng nhiên kéo mạnh lấy nàng, khiến nàng bị va vào một lồ ng ngực rắn chắc.

Lăng Ngọc vốn đang phải đè nén cơn đau, bây giờ lại va vào như thế, nàng lập tức loạng choạng, trước mắt toàn sao.

"May quá, may quá, may mà nàng không sao, may mà không sao…." Ngay sau đó, bên tai nàng vang lên giọng nói run rẩy của nam nhân.

Trình Thiệu Đường không dám tưởng ượng, nếu hắn đến muộn một khắc, nương tử của hắn sẽ gặp phải chuyện gì Cảm giác lo sợ và vui mừng sau khi đánh mất lại tìm được đồng thời xuất hiện trong lòng hắn, cũng khiến cho hắn bất giác ôm chặt người trong lòng hơn.

Giờ Lăng Nhọc chỉ cảm thấy xương cốt của mình sắp bị chàng bẻ gãy, nhất là cơn đau ở sau lưng truyền đến ngày càng dữ dội. Nàng rất muốn mở miệng chửi tên nam nhân đang ôm mình, nhưng không biết vì sao mà nàng không có chút sức lực nào.

"Tráng sĩ Trình, nếu ngươi còn không buông tôn phu nhân ra, e rằng quý phu nhân sẽ chết trên tay ngươi đấy." Cuối cùng, có người nhìn không nổi nữa, hắng giọng, trầm giọng nhắc nhở.

Trình Thiệu Đường vừa nghe, bèn lập tức buông lỏng, cúi đầu nhìn nương tử trong ngực mình, lúc trông thấy khuôn mặt thống khổ của nàng, gương mặt anh tuấn tái mét rất đáng sợ.

"Nàng sao thế? Bị thương chỗ nào?" Hắn cực kỳ hoảng sợ, vội vàng quan sát khắp người nàng.

Lăng Ngọc hít thở sâu vài cái, đến khi cơn đau trên lưng dần dần dịu lại, nàng trừng mắt giận dữ với hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chàng muốn làm ta chết để cưới một người trẻ tuổi xinh đẹp phải không?"

Trình Thiệu Đường còn chưa kịp đáp lời, nam nhân vừa lên tiếng đã cười phá lên: "Tráng sĩ Trình, trông tôn phu nhân vẫn còn khỏe lắm, có lẽ cũng không sao cả. Hai người cứ ở đây, ta đi đuổi tên giặc còn lại."

Bấy giờ Lăng Ngọc mới phát hiện ra xung quanh nàng ngoài Trình Thiệu Đường và tên bắt cóc đang nằm bất tỉnh trên đất thì còn có bốn vị bộ khoái, vị dẫn đầu khẽ phân phó vài câu rồi gật đầu với Trình Thiệu Đường, sau đó hắn dẫn hai bộ khoái trong đó chạy như bay về phía đông.

Hai bộ khoái còn lại nhanh chóng dựng tên đang nằm trên đất lên. Lúc này Lăng Ngọc mới phát hiện ra sau có một mũi tên nhọn cắm sau lưng tên kia.

"Chàng bắn hắn à?" Lăng Ngọc ngạc nhiên hỏi, giọng nói chất chứa sự lo lắng.

Trình Thiệu Đường gật đầu, hắn hình như hiểu được điều nàng đang lo lắng, vì thế cất tiếng giải thích: "Nàng yên tâm, ta đã tránh chỗ hiểm của hắn, không chết được đâu, hắn chỉ bị chút vết thương ngoài da thôi."

Lăng Ngọc nhẹ nhàng thở ra.

Vậy thì tốt, dù sao thì giết người và làm người ta bị thương là hai việc hoàn toàn khác nhau, cho dù đối phương có là kẻ tội ác chồng chất thì một dân chúng bình thường cũng không thể ra tay đoạt đi tính mạng của hắn. Huống hồ, dám cả gan đánh xe ngựa đi bắt người giữa ban ngày ban mặt, một hành động càn rỡ như thế, nói không chừng phía sau còn có chỗ dựa nào đó.

"Chàng báo quan à?" Nàng lại hỏi.

Trình Thiệu Đường cẩn thận bế ngang nàng lên, không đáp mà nói: "Có gì thì về rồi hẵng nói."

"… Cũng được." Sau khi sống sót sau tai nạn, cả người Lăng Ngọc như hư thoát(*), trả lời một cách rệu rã.

(*) Hư thoát: thuật ngữ trong đông y, chỉ các triệu chứng như hạ đường huyết do mất máu, mất nước,…

"Không được, còn Tố Vấn, muội ấy…." Nhưng ngay sau đó, nàng lại nhớ đến Dương Tố Vấn, người đến giờ vẫn không rõ tin tức, sốt ruột nói.

"Nàng yên tâm, Trương bộ đầu đã dẫn người đi cứu muội ấy, ta nghĩ rằng sẽ nhanh chóng cứu được người thôi." Trình Thiệu Đường kiên trì an ủi.

"Không được, thiếp không thể bỏ rơi muội ấy như vậy…."  Lúc nói đến hai từ "bỏ rơi", giọng nàng hơi ngập ngừng, trên mặt lộ ra biểu cảm phức tạp, cuối cùng vẫn nhỉ giọng nói: "Chúng ta tìm một chỗ an toàn đợi bọn họ được không?"

Tuy Trình Thiệu Đường muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này để hắn còn kiểm tra vết thương trên người nàng, nhưng khi thấy bộ dáng lo lắng của nàng, hắn biết nàng hẳn là sẽ không yên tâm cùng mình rời đi, chỉ đành gật đầu đồng ý: "Được!"

Lăng Ngọc được hắn ôm đến mái đình cách đó mười dặm, nào ngờ lại trông thấy Quách Kỳ trong trang phục của Huyện Thái gia.

Lăng Ngọc vẫn có chút hảo cảm với ông "thần tài" này, bèn ra hiệu để Trình Thiệu Đường thả mình xuống, sau đó mỉm cười là lễ với Quách Kỳ: "Dân phụ Trình Lăng Thị tham kiến Quách đại nhân!"

"Rất tốt, rất tốt, Trình phu nhân bị sợ hãi rồi, còn vị Dương cô nương thì sao?" Quách Kỳ vuốt hai chòm râu ngắn, trông có vẻ nhẹ lòng hơn.

"Bẩm đại nhân, Trương bộ đầu đã dẫn người đi cứu Dương cô nương rồi, thảo dân tin rằng bọn họ sẽ nhanh chóng cứu được người về." Trình Thiệu Đường đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!