Chương 23: Chết sớm hơn đời trước

"Các ngươi làm gì thế!? Mau thả người ra!!" Hắn kêu lên thảng thốt, sau đó điên cuồng chạy theo hướng chiếc xe ngựa biến mất, vừa đuổi vừa gào to: "Bắt cóc người, bắt cóc người rồi!! Xe ngựa phía trước có ác tặc bắt cóc người! Mau ngăn hắn ta lại! Mau ngăn hắn ta lại!"

Song, vì xe ngựa chạy quá nhanh, dẫu có người tốt muốn giúp hắn ngăn lại, nhưng lại sợ con ngựa lao như điên nên cuối cùng vẫn không dám nhiều chuyện.

Trình Thiệu Đường lúc này đang ở trong nhà của Tống Siêu, trong phòng tụ tập không ít huynh đệ ngày đó cùng vào đại lao với hắn. Sau khi hắn nói rằng mình không định vào phủ Tề vương, Đường Tấn Nguyên tỏ ra không mấy ngạc nhiên, còn các huynh đệ khác đều cảm thấy bất ngờ, có người tiếc nuối, cũng có người vui vẻ vì hắn và mình có cùng suy nghĩ, duy chỉ có Tống Siêu chưng ra vẻ mặt tiếc hận khi rèn sắt không thành thép.

"Đám huynh đệ chúng ta đã vào sinh ra tử biết bao năm, ta không ngờ có ngày đệ lại mất đi chí khí anh hùng như vậy, chẳng qua chỉ là vài lời nói của phụ nhân trong nhà, thế mà đệ lại thật sự không muốn đi nữa."

Trình Thiệu Đường cười: "Đại ca hiểu lầm rồi,  đây là quyết định của đệ, không liên quan tới người khác. Chỉ là sau ngần ấy năm giẫm trên mũi đao, đệ muốn thay đổi cuộc sống của mình, đổi sang một cách sống khác."

Tống Siêu lắc đầu: "Nếu đệ đã quyết định, người khác có nói nhiều cũng vô dụng, ta cũng tùy đệ vậy."

Một lát sau, hắn lại hào sảng nói: "Hôm nay ta chuẩn bị bữa rượu đơn giản để cùng các huynh đệ uống cạn một chén. Sau này mọi người đều có tương lai riêng, cho dù mai sau có ra sao thì mọi người vẫn chính là huynh đệ tốt của Tống mỗ ta!"

Hắn xách một vò rượu lên, tự rót cho mình một bát đầy: "Ta xin cạn trước!"

Nói xong, hắn ngửa đầu lên, uống một hơi hết sạch chỗ rượu trong chén.

"Được, chúng ta cũng kính Tống đại ca một chén!" Mọi người lập tức dâng lên lòng hăng hái, uống một hơi cạn sạch.

Trình Thiệu Đường đương nhiên cũng không phải ngoại lệ.

Tốp này của bọn họ tổng cộng có hơn mười tiêu sư, tất cả đều là người được Ngô Lập Nhân – tổng tiêu đầu tiền nhiệm dẫn dắt, bọn họ đã làm việc cùng nhau từ những ngày tiêu cục mới thành lập, tuy bây giờ mỗi người một ngả, nhưng ai cũng có con đường riêng. Tống Siêu, Đường Tấn Nguyên thì đến phủ Tề vương làm thị vệ, người khác thì về quê tìm công việc khác, cũng có người đi đến tiêu cục khác tiếp tục làm tiêu sư.

Đương nhiên, cũng vài người tạm thời chưa chưa có sắp xếp như Trình Thiệu Đường.

Mỗi người đều có chí hướng riêng, tuy ai nấy đều cảm thấy tiếc nuối vì huynh đệ tốt không thể cùng làm việc với nhau, ít hôm nữa sẽ mỗi người một nơi, nhưng núi xanh còn đó, nước biếc chảy hoài (*), rồi sẽ có ngày gặp lại.

(*) , : Thanh sơn bất cải, lục thủy trường lưu. Trong trường hợp này, câu này có nghĩa là tình huynh đệ bền chặt vững chắc như sông núi, như màu nước xanh, như dòng nước chảy chôi theo năm tháng, không gì có thể thay đổi được.

Sau khi rời khỏi nhà Tống Siêu, mọi người từ biệt nhau, Trình Thiệu Đường nhìn đám huynh đệ tản ra bốn phương tám hướng, trong lòng không khỏi cảm thấy mất mác.

Hôm nay từ biệt, không biết bao giờ mới có thể gặp lại.

Hắn cất tiếng thở dài, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh, thấy sắc trời vẫn còn sớm, lại nghĩ đến thê tử đã rời nhà đi nhiều ngày thì lập tức chuyển hướng, định đi đến phủ Thái Sơn đón thê tử về.

Đi qua một con đường, Trình Thiệu Đường bỗng nhiên nghe thấy phía trước có người hét "bắt cóc, bắt cóc người rồi". Hắn hơi giật mình, vì cảm thấy giọng nói này hơi quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra được ai. Vào đúng lúc này, nam tử vừa kêu gào vừa chạy như điên cách hắn ngày càng gần, hắn đột nhiên mở to hai mắt, cuối cùng cũng nhận ra được người này là ai.

"Đại Xuân huynh, xảy ra chuyện gì vậy? Ai bị bắt cóc?" Hắn sải bước tới, vươn tay kéo lấy Lăng Đại Xuân suýt nữa vọt qua người hắn.

Lăng Đại Xuân vừa bàng hoàng vừa hoảng sợ vừa căm phẫn, đuổi theo xe ngựa đã sớm đã không thấy bóng dáng như một kẻ điên, bỗng bị người nào đó kéo lấy cánh tay trên đường, hắn không thèm nghĩ mà vung ra một nắm đấm: "Cút ngay!"

Trình Thiệu Đường nghiêng mặt tránh được nắm đấm của hắn, rồi vội vàng nói trước khi một nắm đấm nữa của hắn giáng xuống: "Đại Đường huynh, đệ là Trình Thiệu Đường đây!"

Bấy giờ Lăng Đại Xuân cũng đã nhận ra Trình Thiệu Đường, hắn vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lập tức kéo lất hắn, gấp đến độ mắt đỏ bừng: "Thiệu Đường, mau theo ta đi cứu người, tiểu Ngọc bị người ta bắt cóc rồi!"

"Cái gì?!" Trình Thiệu Đường sửng sốt.

Nương tử của hắn không phải đang  ở nhà ngoại ở phủ Thái Sơn sao? Vì sao lại bị người ta bắt cóc? Ai đã bắt cóc nàng?

Lăng Đại Xuân không có kiên nhẫn giải thích với Trình Thiệu Đường, hắn vội vàng kéo cổ tay áo của Trình Thiệu Đường chạy như bay.

Trình Thiệu Đường cũng không có tâm trạng hỏi nhiều, chỉ hỏi về hướng xe ngựa rời đi, rồi bỏ lại Lăng Đại Xuân, lấy hơi phi như bay. Hắn lao thẳng hơn mười dặm cho đến tận ngoại thành mới dừng lại, song trước tầm mắt không có một bóng người, làm gì có dấu vết của chiếc xe ngựa nào.

Hắn dằn xuống nỗi hoảng sợ trong lòng, hít sâu vài lần, vòng về đường cũ để tìm Lăng Đại Xuân.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao tiểu Ngọc đang yên ổn lại bị người ta bắt cóc?"

"Ta, ta cũng không biết. không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, chỉ, chỉ chớp mắt một cái, tiểu, tiểu Ngọc và Dương cô nương đã bị người ta bắt lên xe ngựa." Lăng Đại Xuân thở hổn hển đáp, trong lòng ngập tràn cảm giác ân hận và tự trách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!