Hôm khác nói sau? Lăng Ngọc quýnh lên.
Nàng còn không hiểu tính tình của nam nhân nhà mình sao? Nếu hôm nay chàng đồng ý với ba người này, thì sẽ không có khả năng thay đổi nữa, làm sao nàng có thể trơ mắt nhìn chàng đi lên con đường cũ của kiếp trước.
Vừa quýnh lên là đầu óc nàng rối tung, nhất thời không thể nghĩ ra được lý do gì có thể thuyết phục người trước mặt.
"Đệ muội, muội cũng đừng lo lắng quá, lần này các huynh đệ đã có thể rời khỏi đại lao một cách an toàn, chứng minh rằng chuyện này đã qua rồi. Quý nhân đầy việc phải lo, làm sao nhớ rõ những người tầm thường như chúng ta được." Dường như Ngô Lập Nhân nhìn ra được nỗi bận tâm trong lòng nàng, vì thế nói lời trấn an.
"Lúc nãy bé Đá còn đang quấy tìm mẹ, nhưng mẹ đi nhà biểu cô Kim gia rồi, một mình Thiệu An không dỗ nổi thằng bé, chi bằng nàng đi xem sao." Trình Thiệu Đường lấy làm khó hiểu trước phản ứng kỳ lạ của nàng, nhưng các huynh đệ đang ở đây nên hắn không tiện hỏi kĩ, chỉ đành dằn lòng nói.
Làm sao Lăng Ngọc không biết chàng muốn mình rời đi. Nàng cắn mạnh cánh môi, hít sâu một hơi, cố ép mình bình tĩnh lại, suy nghĩ chớp nhoáng để tìm lý do thoái thác phù hợp. Một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: "Ngô Tổng tiêu đầu nói rất đúng, quý nhân đầy việc phải làm, đương nhiên sẽ không nhớ rỡ đám dân ăn đong như chúng ta, nhưng Tề vương điện hạ thì sao?
Chẳng lẽ bọn họ sẽ để yên cho Tề vương, rồi nhìn đám dân ăn đong đã từng làm bọn họ không vui cùng nhau vào phủ Tề vương sao?
"Ý của muội là gì?" Ngô Lập Nhân giật thót, không khỏi đứng bật dậy.
Thấy hắn nghe lọt tai lời mình nói, Lăng Ngọc trấn tĩnh lại, liếc mắt nhìn ba người khác cũng đang tỏ ra vô cùng nghiêm túc. Nàng hẵng giọng, hạ giọng tiếp tục nói: "Mọi người nghĩ mà xem, hôm đó Tề vương điện hạ cứu mọi người từ trong lao ra, đương nhiên là đã gạt bỏ quan hệ với hai vị kia, đứng ra với thân phận thứ ba. Bây giờ sau khi cứu người ra, ai cũng trở thành người của phủ Tề vương, há chẳng phải khiến hai vị kia nghi ngờ ngày đó ngài ấy ra mặt là có ý đồ sao?
Có khi còn hiểu lầm rằng mọi người đã ngầm làm việc cho Tề vương từ lâu, chuyện ngày đó Tề vương cũng có tham gia."
"Nếu như vậy, chẳng phải sẽ làm Tề vương điện hạ bị gánh tội suông sao?"
Đám người Ngô Lập Nhân đưa mắt nhìn nhau, bọn họ chưa từng nghĩ đến loại khả năng này.
"Nếu dựa theo những lời tẩu tử nói, chúng ta không thể đi phủ Tề vương ư?" Đường Tấn Nguyên không nhịn được mà hỏi.
"Cũng không phải không thể đi, chỉ là không thể đi hết. Chung quy Tề vương điện hạ cũng đã đứng ra bảo vệ mọi người, mà người trong giang hồ coi trọng nhất là nghĩa khí, rõ ràng đã nhận ân huệ, nhưng mọi người không đi thì cũng chính là lạy ông tôi ở bụi này." Rốt cuộc Lăng Ngọc cũng đã bình tĩnh trở lại, trả lời thật lòng.
Trình Thiệu Đường xoa cằm, trầm ngâm nhìn nàng.
"Lời này của đệ muội quả thực có lý, là bọn ta suy nghĩ không chu toàn. Như vậy đi, chuyện này cứ để ta hỏi ý kiến của Án tiên sinh trước rồi tính tiếp, các vị nghĩ thế nào?" Qua hồi lâu, Ngô Lập Nhân mới nói.
"Bọn đệ đều nghe theo đại ca." Nếu huynh ấy đã nói vậy, đám Tống Siêu đương nhiên không có ý kiến, Trình Thiệu Đường cũng vậy.
Tuy không thể hoàn toàn xua tan ý niệm của bọn họ, nhưng chí ít nàng có thể tranh thủ thời thuyết phục Trình Thiệu Đường, Lăng Ngọc cũng tạm thở phào.
Còn về ý kiến của cái vị Án tiên kia gì kia…. Lăng Ngọc cười khẩy.
Phủ Tề vương đâu phải trạm thu nhận mà con chó con mèo vớ vẩn có thể tùy tiện đi vào, chắc hẳn bọn họ đã chọn những người võ công cao cường nhất trong đám tiêu sư, đáp án của Án tiên sinh là gì, chẳng lẽ nàng còn không đoán được sao?
Người ta thích thì cứ đi, nàng không quản, nhưng nam nhân của nàng….. Dù phải dùng tới cách gì, nàng cũng không thể để hắn đi được!
"Trời cũng muộn rồi, bọn ta cũng phải về rồi, đệ dưỡng thương cho tốt, hôm khác chúng ta lại tụ họp." Ngô Lập Nhân đứng dậy cáo từ.
"Hay là ăn bữa cơm rồi hẵng đi?" Trình Thiệu Đường vội giữ lại.
"Thôi khỏi, huynh đệ chúng ta cũng đâu cần khách sáo làm gì, về luôn thôi."
Thấy ba người kia đã rời đi, Lăng Ngọc bắt đầu suy nghĩ làm sao để Trình Thiệu Đường từ bỏ suy nghĩ vào phủ Tề vương làm việc, nàng vừa xoay người vì bắt gặp ánh mắt dò xét của Trình Thiệu Đường.
"Vì sao nàng không muốn để tay vào phủ Tề vương?"
Lăng Ngọc bị chàng hù một cái, lại nghe chàng nói vậy, nàng bèn nhìn thẳng vào mắt mắt chàng, thản nhiên và thẳng thắn nói: "Đúng thế, ta không muốn chàng đi phủ Tề vương làm thị về gì kia. Mấy năm trước chàng hộ tiêu, bây giờ lại định đi bảo vệ người khác, vì sao chàng không thể bảo vệ người nhà?"
Trình Thiệu Đường bị lời nói thoái thác của nàng làm cho giật mình, hắn suy nghĩ một lát, bỗng nhiên cảm thấy hình như chuyện này rất giống nhau.
"Ta đã đồng ý với các huynh đệ chuyện này rồi, đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, há có thể nói một đằng làm một nẻo."
"Chàng đồng ý cái gì? Sao thiếp nhớ rằng chàng rõ rằng vẫn chưa đồng ý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!